Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô xốc lên thảm lông ở trên đùi: “Em không muốn mặc váy, anh mua quần cho em đi, váy thì luyện tập không có thuận lợi, không thấy được chân của em.”

“Được rồi, anh đưa em đi dạo mua sắm.”

Khương Từ Niên giúp cô đem áo khoác mặc vào: “Bên ngoài lạnh lẽo, trên người của em đều là mồ hôi, chú ý cảm mạo.”

Lê Đông ngáp một cái, mệt mỏi chớp đôi mắt, ngữ khí hàm hồ ừ một tiếng.

Chờ sau khi Khương Từ Niên đẩy Lê Đông từ bệnh viện ra bên ngoài, Lê Đông đã ngủ rồi.

Anh bằng một bàn tay nâng cằm Lê Đông, phòng ngừa cô ngã về phía trước.

Bình giữ ấm bị anh trộn lẫn có thuốc ngủ, Khương Từ Niên vẫn là không yên tâm để cô ra cửa, mặc dù là anh bồi cô cũng không được.

Cô nhảy lầu lần đó mang cho Khương Từ Niên bóng ma quá nghiêm trọng, anh chỉ có để Lê Đông hoàn toàn không thể hành động, mới có thể yên tâm.

Bệnh viện cách khách sạn không xa, Khương Từ Niên đẩy cô trở về, sau khi đặt cô ở trên giường, chuẩn bị đến siêu thị mua quần áo cho cô.

Nhưng lại không yên tâm, Lê Đông sẽ tỉnh lại trước khi anh trở về, cho nên lại nhét thêm vào miệng cô hai viên thuốc ngủ, xoa yết hầu của cô giúp cô nuốt xuống, đáy lòng anh lúc này mới yên tâm rất nhiều.

Trước khi ra cửa, Khương Từ Niên hôn lên cái trán của cô, khó nén hạnh phúc ý cười ở đuôi lông mày, thật lâu không tiêu tan.

Khuôn mặt an tĩnh của Lê Đôn khi ngủ đẹp như là búp bê sứ, lông mi dày đậm rũ xuống, căn căn rõ ràng.

Anh mua quần dài rộng thùng thình thoải mái, lại mua cho Lê Đông không ít váy, ngay cả nội y cũng là tự anh chọn, thậm chí quần áo nội y anh đều phá lệ để ý.

Cảm giác nuôi dưỡng thỏa mãn, làm anh ngay cả mua sắm cũng mang theo tâm tình sung sướng.

Khương Từ Niên mang bao lớn bao nhỏ trở lại khách sạn.

Mở cửa, liền nhìn thấy Lê Đông miệng sùi bọt mép nằm ở trên giường, bên gối tất cả đều là những thứ đồ vật dơ bẩn mà cô nôn ra, toàn bộ chảy đầy xuống cằm cùng cổ.

“Lê Đông!”

Khương Từ Niên ném đồ vật trong tay xuống đại kinh thất sắc chạy tới, nâng người cô lên dùng sức chụp đánh, ngón tay của anh run rẩy thử xem cô có hay không còn hô hấp, tay chân hoàn toàn rối loạn, đem cô từ trên giường bế lên, nhanh chóng chạy ra bên ngoài.

Anh không biết cô vì cái gì sẽ biến thành như vậy, nhưng nhất định là do thuốc ngủ đút cho cô có vấn đề.

“Lê Đông! Lê Đông, Lê Đông!”

Khương Từ Niên vừa khóc vừa chạy, nước mắt hong gió dính ở trên má lạnh lẽo dính nhớp, anh ôm chặt lấy cô cầu nguyện ngàn vạn lần đừng có việc gì.

Khi tới bệnh viện, bác sĩ đầu tiên là giúp cô rửa ruột.

Bước đầu phán đoán là liều thuốc ngủ bị quá liều, Khương Từ Niên chưa từng tìm hiểu qua là nên phải đút co nhiều ít, anh luôn là sợ hãi ở sau khi anh đút xong cô sẽ tỉnh lại, luôn là cảm thấy một viên không đủ lại đút thêm một viên, hai viên không đủ lại đút viên thứ ba.

Chỉ là bình giữ ấm thuốc ngủ liều thuốc cũng đã cũng đủ lớn, trước đó anh lại đút cho cô thêm hai viên.

Lê Đông còn không có dấu hiệu tỉnh lại, Khương Từ Niên như hỏng mất nắm lấy tay cô quỳ gối mép giường xin lỗi, khóc đến thở không nổi, anh cầu xin cô thương hại, âm thanh nói năng lộn xộn.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi…… Thật xin lỗi.”

Cảm giác tự trách to lớn đè ép tới mức anh thở không nổi, cảm xúc sụp đổ trong nháy mắt trút xuống người anh, anh đem tay cô đặt ở trên trán cầu nguyện, yết hầu đè ép khó có thể ức chế khẽ nghẹn ngào, bả vai run rẩy, tiếng khóc cho dù có như thế nào cũng dừng lại không được.

Lê Đông cũng không biết chính mình vì cái gì sẽ nằm viện.

Khương Từ Niên nói cho cô, là do cô huấn luyện quá mệt mỏi, đi ra khỏi bệnh viện liền hôn mê, bác sĩ nói thể lực của cô quá kém, cần phải điều dưỡng cho thân thân thể nhiều hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận