Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sang ngày thứ hai, hai chân của Lê Đông nhức mỏi.

Khương Từ Niên cởi chiếc vớ trên chân Lê Đông ra, xoa chân, mát xa cho cô. trên cẳng chân chằng chịt những vết sẹo màu nâu dữ tợn, ngày thường cô chỉ có thể mang vớ để che chúng lại.

Khương Từ Niên có ý đồ không đi xem vết sẹo đó, cũng tránh phải xoa đến vết sẹo trên cô, làm như vậy sẽ không gợi lên đau đớn trong lòng Lê Đông, làm cho cô sẽ không bởi vì chuyện này mà chán ghét anh.

Nhưng Khương Từ Niên luôn biết, cái này là tự lừa mình dối người thôi, anh đem lại cho Lê Đông đau khổ, có lẽ cả đời cô đều sẽ không quên.

Đã đến khai giảng lớp 12, việc học của họ cũng trở nên khẩn trương. Lê Đông để Khương Từ Niên kèm cô học tập, như vậy mỗi ngày anh cũng không cần theo dõi cô nữa, cặp mắt đó lúc nào cũng giống như theo dõi mà nhìn chằm chằm cô.

Lê Đông muốn anh học tập nghiêm túc, anh liền thật sự ra dáng ra hình mà đọc sách gửi tới, đầu óc Khương Từ Niên vô cùng thông minh, vừa mới bắt đầu Lê Đông còn dạy anh, không đến một vòng Khương Từ Niên liền phản vượt qua, ngược lại dạy cô những cái khác.

Anh chỉ là lật vài trang sách, lại đi theo cô dự mấy tiết học, thế nhưng không có luyện tập gì liền đem tri thức vào trong đầu.

Lê Đông thuần học dựa bằng cách nhớ, đến bây giờ mới phát hiện Khương Từ Niên có bao nhiêu thông minh, trách không được thời điểm dạy anh vật lý, anh luôn giải bài rất nhanh.

Người này, thuần túy chính là không thích học, nếu anh muốn học tập thật sự, chỉ sợ hiện tại đã sớm có tên trên bảng vàng rồi.

Khương Từ Niên vì không cho Lê Đông đi hỏi bạn học khác về vấn đề khó, anh ôm Lê Đông xuống phụ đạo ngành đó, mấy tháng sau đó, thế nhưng cô học còn được nghiêm túc.

Ngồi ở phía trước Lê Đông lớp trưởng Lưu Hi hỏi cô: “Gần đây sao cậu lại không hỏi tôi vấn đề toán học nữa??”

Lưu Hi bát quái mà cười hỏi: “Tôi biết rồi, Khương Từ Niên dạy cậu đúng không? Thành tích khảo thí toàn khoa của cậu ta gần như tuyệt đối, hai người các cậu thật lợi hại, có phải hay không quyết định muốn tiến xa hơn sau đại học nên mới nỗ lực như vậy?”

Lê Đông không biết nên trả lời cậu ấy như thế nào.

Lưu Hi hỏi: “Khương Từ Niên không muốn xuất ngoại du học sao?”

“Đại khái không nghĩ tới.”

“Tôi nghĩ cậu cũng có thể thử xem, năm nay khối 12 có được mấy suất học sinh trao đổi nước ngoài, cái này ba năm khó có được một cơ hội, với thành tích của Khương Từ Niên, tôi cảm thấy khả năng cậu ta dành được một vé là điều hiển nhiên.”

Lê Đông trước nay chưa từng nghe qua đến việc học sinh khối 12 có thể đi trao đổi bên nước ngoài: “Năm nay? Thật vậy chăng?”

“Tôi không chắc chắn, bất quá tôi có thể giúp cậu hỏi chủ nhiệm lớp một chút.”

Thời điểm tiết tự học buổi tối, Lưu Hi thật đúng là giúp cô muốn tới đăng ký một suất trao đổi học sinh.

Cô nói mỗi lớp ban đầu có thể đề cử hai học sinh, dù sao kết quả là, chủ nhiệm lớp cũng khẳng định phải cho Khương Từ Niên đi, Lưu Hi chi bằng trực tiếp liền cho Lê Đông một vé là được.

Trở lại khách sạn, Khương Từ Niên lấy sách giáo khoa và bút ra, ngồi ở trước bàn lùn, ngoan ngoãn chờ Lê Đông từ phòng vệ sinh ra cùng nhau học tập.

Anh còn cố ý đem sách vở trên bàn và bút xếp đến chỉnh chỉnh tề tề.

Lê Đông lau khô tay, đi ra khỏi phòng vệ sinh hỏi anh: “Khương Từ Niên, anh muốn ăn cơm không, em có chút đói.”

Trong phòng lặng ngắt như tờ.

Lê Đông đóng lại cửa phòng vệ sinh, nhìn đến phiếu xin đi trao đổi trong tay cầm Khương Từ Niên kia, ánh mắt đen tối không rõ từ trên xuống dưới, nhìn quét nội dung trên bảng biểu.

“Cái kia là……”

“Em muốn đi nước ngoài.” Anh quay đầu nhìn cô, bị sắc mặt chọc giận chịu đựng một khang phẫn nộ, thanh âm bình tĩnh, an tĩnh đến có chút không bình thường, như là bão táp yên lặng tiến đến phía trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận