Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải! Đó là em mang về cho anh xem, thành tích anh rất tốt, có cơ hội trúng cử.”

Khương Từ Niên không nói một lời mà đỡ mặt đất đứng dậy, chân dài khởi động kỳ vĩ thân thể, Lê Đông trong lòng đột nhiên run lên, thầm kêu không ổn lui một bước.

Ngay sau đó, anh giống như điên rồi nắm sách vở trên bàn và bút lên xé nát.

Anh từ cặp sách cô móc ra bài thi luyện tập, ở trong tay hướng tới hai bên xé rách, không ngừng xé thành một mảnh nhỏ, sau đó dương ở giữa không trung, tiếp theo bắt lấy sách giáo khoa, đem trang sách từ bên trong xé xuống.

Trời đầy mảnh nhỏ hướng tới không trung phiêu đãng rơi xuống.

Khương Từ Niên bộ mặt dữ tợn, sắc mặt nghẹn giận hồng một khang hận ý, cổ và gân xanh trên trán dùng sức nhảy dựng lên, Lê Đông từ trên mặt anh nhìn đến anh cầm đao trát bóng dáng chân cô, khi đó anh cũng biểu hiện ra loại vẻ mặt này.

Cô sợ hãi run lẩy bẩy, vẫn luôn thối lui hướng đến cửa lớn, thân mình dán lên cánh cửa lạnh lẽo bất lực mà xuống ngồi.

Khương Từ Niên ném toái trang trong tay xuống, nổi giận đùng đùng hướng cô bước đi tới, Lê Đông kinh hách bụm mặt mất khống chế thét chói tai: “Không cần! Không cần! Không cần!”

Anh nhấc cổ áo cô lên, bắt lấy cô dùng sức ấn ở trên cửa lớn, sống lưng Lê Đông chấn đến vỡ vụn.

Sắc mặt Khương Từ Niên xanh mét, chỉ vào cô rít gào rống giận: “Giả vờ cái gì! Muốn rời khỏi tôi cứ việc nói thẳng, cô muốn chạy ra nước ngoài, nghĩ cũng đừng mơ! Từ hôm nay trở đi cô còn dám học một chữ thử xem, lão tử đem ngón tay cô chặt đứt!”

Buổi sáng vào lúc 7 giờ, đồng hồ sinh học của Lê Đông làm cô đúng giờ tỉnh lại.

Hôm nay là thứ tư, trong phòng an an tĩnh tĩnh, không có Khương Từ Niên ngày thường bận rộn giúp cô sửa sang lại quần áo, kêu cô rời giường mặc quần áo ăn cơm, cùng cô đi học.

Phía sau người không có tiếng hít thở theo quy luật phun ở bên tai cô, khi thì nặng khi thì nhẹ, cánh tay hữu lực trên eo, túm thân mình cô lại hướng trong lòng ngực anh lôi kéo.

Khương Từ Niên đã sớm tỉnh, nhưng hôm nay ai cũng chưa nói chuyện đi học.

Lê Đông không cam lòng mà cắn môi, nhắm mắt lại trầm trụ hô hấp, bức chính mình nhịn cảm xúc xuống.

Trên mặt đất còn bài thi và trang sách ngày hôm qua xé nát rơi xuống, cô nỗ lực muốn có cơ hội đi học tới như vậy, lại bị anh dễ như trở bàn tay mà bóp chết đường đi trong nhà lao.

Bởi vì sợ anh giống người điên mất đi lý trí, cầm đao không ngừng hướng trên đùi cô trát lên, Lê Đông không dám cùng anh giảng đạo lý.

Khương Từ Niên ấy vẻn vẹn là bởi vì sợ rằng cô sẽ rời khỏi anh, liền có thể không màng tất cả mà chặt đứt chân cô, cũng thật sự không có bất luận cái đạo lý đáng nói gì, anh chỉ lo cho chính bản thân mình thôi, đem cô trở thành thú bông tư nhân tùy ý đùa nghịch.

Lê Đông ở trong lòng anh không thể xưng là “Người”, mà là một kiện vật phẩm.

Khương Từ Niên ghé vào phần cổ hô hấp mảnh khảnh của cô, nhiệt khí theo cổ áo rót vào trong thân thể cô.

“Thực xin lỗi.”

Ngữ khí anh thành khẩn: “Ngày hôm qua anh mất khống chế, dọa đến em, thực xin lỗi, Lê Đông.”

Tay Khương Từ Niên vòng lấy eo cô, bắt lấy cánh tay cô đi xuống vuốt ve đến trên tay cô, cùng cô gắt gao đan mười ngón tay vào nhau.

“Em đừng giận anh có được không, là em muốn rời khỏi anh, lần sau em không cần có loại suy nghĩ này.”

“Em không có.”

Lê Đông bình tĩnh mà đánh gãy lời anh nói.

Khương Từ Niên ủy khuất đem đầu dán ở trên cổ cô: “Đừng gạt anh.”

“Danh sách kia là Lưu Hi cho em, cô ấy nói đến cuối cùng thì chủ nhiệm lớp cũng sẽ phát đều cho cả anh, cho nên em mới tới lấy cho anh xem.”

“Anh không tin.”

“Anh không tin thì tự mình có thể đi hỏi cô ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận