Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nơi này thật an toàn.” Khương Từ Niên cười nói với cô, cửa kính bị lá trúc che lấp ánh sáng, đậy kín những suy nghĩ đen tối không rõ ràng dưới đáy mắt anh.

Biệt thự cao ba tầng, trong phòng không có lấy một cánh cửa, mỗi căn phòng đều giống nhau như đúc, có cùng gam màu trắng.

Cửa sổ chạm khắc tinh xảo lãng mạn, được tô điểm bởi một chiếc bình hoa hồng đỏ rực rỡ, cánh hoa vẫn còn thấm đẫm sương sớm, hương thơm quanh quẩn chóp mũi.

Trên mặt đất đều được trải thảm tơ tằm thượng hạng, ánh mặt trời len lỏi qua khung cửa sổ chiếu vào trong phòng, soi sáng từng hoa văn sắc sảo khắc họa trên mỗi đồ vật nội thất.

Trong phòng ngủ, Khương Từ Niên cố ý chuẩn bị một chiếc bàn học, toàn bộ sách vở được sắp xếp gọn gàng trên mặt bàn.

Trong sân có một cây bạch quả, một chiếc xích đu treo lơ lửng trên cây, hiện tại đang là mùa hè nên cây xanh um tươi tốt, màu xanh của cây bạch quả hòa vào màu xanh của lá trúc phấp phới tạo nên một vẻ đẹp thiên nhiên tươi mới trong nắng hè rực rỡ.

Khi Lê Đông đang đọc sách, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng cười đùa vui chơi của mấy đứa bé, tiếng động đùa giỡn cùng la hét đã phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng.

Cô kéo rèm cửa sang hai bên, nhìn tòa nhà được rừng trúc che đậy phía xa xa, biệt thự có mái kiểu Tây Âu, trên tường bị bôi đầy hình vẽ xấu xí đủ mọi màu sắc, trên sân cỏ còn có cầu trượt cùng vài món đồ chơi nho nhỏ.

Đó là khu biệt thự trung tâm, nhà nhà trẻ của con cái nhà giàu.

Tay Lê Đông nắm chặt chiếc rèm màu trắng.

Cô không khỏi thở dài với dụng tâm lương khổ của Khương Từ Niên, thiết kế của nơi này đều thỏa mãn được ảo tưởng của anh đối với tương lai.

Quan Xuyên tới làm khách, Khương Từ Niên không hề đưa địa chỉ nơi này cho bất cứ kẻ nào, thế mà cậu ta lại có thể tìm tới tận cửa nhà.

Cuộc gọi video ở cửa nhà gọi tới, gương mặt của Quan Xuyên xuất hiện trên màn hình, một đầu tóc ngắn cùng vẻ mặt cà lơ phất phơ, trong tay còn ôm một hộp trái cây tươi, cười tủm tỉm chào hỏi anh.

“Để tôi tiến vào đi, nơi này của mấy người nghiêm ngặt quá, đến cả tôi còn không thể nào vào được, mấy tên vệ sĩ này còn đang muốn dùng vũ lực đuổi tôi đi đây này, mau mau giải thích cho anh ta đi.”

Vệ sĩ trẻ tuổi cúi đầu trước camera, nói: “Khương tiên sinh, mong ngài xác nhận xem đây có phải là vị khách của ngài tới thăm hay không.”

Khương Từ Niên không kiên nhẫn mà nhìn thoáng qua Quan Xuyên: “Để cậu ta tiến vào.”

“Vâng!”

Quan Xuyên chẳng coi bản thân là người ngoài, vừa vào cửa đã đặt mông ngồi trên sô pha, ngẩng đầu nhìn ngắm bố trí nội thất trong phòng.

“Tại sao cậu lại biến nơi này thành kiểu lãng mạn như thế, một tên đàn ông còn học đòi trồng hoa nuôi cỏ, đúng là cổ hủ..”

“Tìm tôi làm gì.” Khương Từ Niên ngồi xuống phía đối diện.

“Chuyển nhà cũng chẳng nói với tôi một tiếng, cậu có coi tôi là bạn bè không đấy, tôi có nên mua một căn hộ ở đây luôn không nhỉ, vấn đề trị an tốt như vậy, đến con chuột còn chẳng chui qua được.”

Khương Từ Niên ngẩng đầu nhìn thoáng qua lầu trên, anh lo lắng Lê Đông sẽ nghe thấy mấy lời nói này.

Khương Từ Niên nhìn trúng căn nhà ở đây vì nơi này có hệ thống an ninh vô cùng tốt, chỉ cần anh không dẫn Lê Đông ra cửa thì cô cũng chẳng thể rời đi.

Quan Xuyên cùng Khương Từ Niên đã nửa năm không gặp mặt, cậu bỗng dưng phát hiện cậu bạn của mình đã trở nên giống một người chồng phải nhọc lòng vì gia đình, có lẽ không lâu sau, trên mặt còn xuất hiện vài nếp nhăn cũng nên.

“Tôi biết, ý định của cậu là tính giam cầm Lê Đông ở chỗ này……”

“Nói nhỏ chút không được à!” Giọng nói lạnh lùng của Khương Từ Niên vang lên đánh gãy câu nói của cậu ta.

Trong phòng không có thiết kế cửa phòng, cho nên những gì bọn họ nói thì người ở trên lầu đều có thể nghe được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận