Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào sáng sớm, Khương Từ Niên kéo mở bức màn trong phòng ra, hướng mắt nhìn về phía những cây bạch quả trong vườn nhà bên dưới thì thấy do mùa đông đã tới nên tán cây trở nên trụi lủi, lá cây rụng hết, còn bụi trúc quen chịu được giá rét thì vẫn xanh tốt tươi tắn bốn mùa không đổi. Trong một khu vườn ảm đạm không ánh sáng mặt trời, từng cây trúc kiên cường đứng thẳng xanh mượt trông có vẻ tràn đầy sức sống.

Anh làm xong đồ ăn sáng, sau đó bưng lên lâu, Lê Đông vẫn còn nằm ở trên giường, tuy nhiên vào thời gian này có lẽ cô đã thức dậy, chỉ là không muốn mở mắt ra để nói chuyện cùng anh mà thôi.

Khương Từ Niên nhẹ nhàng vén tóc mái lòa xòa trước mặt cô qua một bên, giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ, vô cùng kiên nhẫn mà dặn dò cô.

“Sau khi rời giường nhớ ăn cơm đó, nếu không dạ dày em sẽ bị đau, nhớ rõ uống thuốc đầy đủ, nếu không ngày mai tới kỳ kinh nguyệt em lại thấy đau đến lăn lộn khắp nơi cho xem. Còn nữa, trong phòng bếp anh có hầm cá ở trong nồi, nếu em muốn ăn thì phải cẩn thận một chút khi múc ra nha, anh đi một chuyến đến bệnh viện đã, chờ một lát anh sẽ trở lại ngay.”

Mãi cho đến khi Khương Từ Niên rời đi, Lê Đông mới mở mắt ra.

Đầu giường có đặt một khay thức ăn, mùi hương thơm ngon xông vào chóp mũi, làm cho Lê Đông đang đói bụng liền nhịn không được thèm ăn.

Lê Đông ngồi dậy, quyết đoán bưng lên chén cháo, dùng muỗng quấy vài cái rồi múc lên đưa vào trong miệng ăn.

Nửa năm trước, sau một trận cãi vã tranh chấp giữa cô cùng với Khương Từ Niên, có một đoạn thời gian cô liền tuyệt thực, không thèm ăn uống gì.

Vốn định dùng thân thể của mình để uy hiếp anh, làm anh bỏ đi mấy phương pháp giam cầm cô trong căn biệt thự này, để cô có thể tự do ra vào cửa lớn của khu biệt thự ngoài kia, thế nhưng cô nhịn đến đói lả nôn mửa toàn là nước, Khương Từ Niên vẫn kiên định, không hề có dấu hiệu buông lỏng, mỗi ngày còn làm thật nhiều món ăn thơm ngon khác nhau đưa đến để dụ dỗ cô ăn cơm.

Đến cuối cùng, Lê Đông nhịn đói đến mức bị bệnh đau bao tử, kết quả cũng chỉ có chính bản thân cô chịu khổ mà thôi.

Trước đó mấy ngày, Khương Khinh vừa sinh một đứa bé trai, nên Khương Từ Niên lần đầu tiên đi vào bệnh viện xem đứa nhỏ này, bác sĩ nói đứa bé bị sinh non, do đó trước mắt cần đặt ở trong lồng kính chăm sóc, thế nhưng cha đứa bé lại khăng khăng muốn ẵm đứa bé đi đến phòng bệnh để ở bên cạnh người mẹ.

Cũng không biết Quý Xương Duệ có âm mưu gì, thời điểm Khương Từ Niên nhìn thấy ông ta, ông ta cũng không quá quan tâm cũng chẳng có bất luận hứng thú gì đối với đứa bé mới sinh này, ngược lại anh ta đến bên cạnh chăm chăm nhìn vào người phụ nữ vừa mới trải qua nỗi đau đớn thống khổ của quá trình sinh sản nhọc nhằn là Khương Khinh.

Ngày đêm làm lụng vất vả khiến cho cằm của ông ta mọc đầy râu ria, dáng vẻ lôi thôi lếch thếch, quần áo trên người cũng không biết đã bao lâu không thay đổi.

Khi ông ta im lặng trầm mặc ngồi đó, trên mặt hằn lên vài nếp nhăn rõ ràng, đứa bé nằm ở trong lồng kính trong suốt an tĩnh nằm ngủ, sắc mặt Khương Khinh mệt mỏi tiều tụy giống như một tờ giấy trắng nhăn dúm dó, cô khó nhọc quay đầu nhìn về phía đứa bé đang nằm đằng kia, cố sức vươn tay chỉ vào đứa bé, mệt mỏi mà tố cáo.

“Đây không phải là con của tôi.”

Khương Từ Niên cho rằng Quý Xương Duệ sẽ nói với bà ấy là sinh thêm một đứa con khác sẽ chính là con của em, đại loại như vậy.

Thế nhưng, mấy lời nói tàn nhẫn đê tiện kia ngoài ý liệu không có nói ra.

Quý Xương Duệ chỉ là chân tay luống cuống mà xoa nắn mặt mình, sau đó ghé sát vào mép giường của Khương Khinh, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trắng bệch yếu ớt của người phụ nữ trước mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận