Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Là của em, là con của chúng ta, em đặt tên cho con đi, đặt một cái tên mà em muốn, con là do em sinh, vậy lấy họ Khương, có được không?”

Giọng nói của ông ta nghèn nghẹn, lời nói khẩn thiết nhỏ nhẹ dỗ dành bà.

Khương Từ Niên đứng ở ngoài cửa, nghe được Khương Khinh lên tiếng.

“Khương…… Gọi là Từ Niên đi, nhất định có thể có lòng lương thiện, mặt mày hiền lành, hàng năm vui vẻ sinh hoạt như thế…… Đứa bé kia nhất định sẽ không, không giống anh như vậy.”

Đứa con thứ hai của Khương Khinh cùng Quý Xương Duệ sau khi sinh ra một tuần, đã mất đi.

Cũng không biết là do nguyên nhân gì, nhưng bọn họ không ai bởi vì chuyện này mà khổ sở, hoặc là tức giận.

Thái độ bình tĩnh đến giống như là đứa bé kia chưa bao giờ sinh ra vậy.

Đứa bé mất đi sau đó bị mang đi hoả táng, Quý Xương Duệ đem tro cốt rải xuống biển, ngay cả hủ tro cốt cũng đập tạp nát.

Không hề có một chút cúng kiến hay nghi lễ lễ tang nào, cứ như vậy ở bên bờ biển mà vội vàng làm xong mấy chuyện kia, nói chung chỉ khoảng năm phút đã làm xong hết thảy.

Hai tay Quý Xương Duệ cắm trong túi quần, từ bờ biển quay trở về, gió biển mùa đông thổi đến, đánh vào thân thể vô cùng lạnh lẽo, rét đến tận xương, tiếng gió rót vào trong màng nhĩ bên tai thật ầm ĩ không yên bình chút nào.

Quý Xương Duệ nhìn thoáng qua Khương Từ Niên, trên mặt tươi cười trào phúng lại tràn đầy vui mừng: “Ba và mẹ con cũng chỉ có một mình con thôi, không ai có thể cùng con tranh giành gia sản cả.”

Khương Từ Niên mặc một cái áo hoodie màu đen quần dài, nói với ông cũng chỉ là mím môi.

Quý Xương Duệ đi qua từ trước mặt anh, Khương Từ Niên xoay người đuổi theo.

“Có phải ông căn bản không muốn đứa nhỏ này tồn tại hay không, vậy thì tại sao lại muốn cho nó được sinh ra.”

Quý Xương Duệ cười, sợi tóc giữa lông mày bị thổi bay đi, lộ ra dung nhan lãnh lệ mỏi mệt của ông, tiếng cười kia cũng có chút tàn nhẫn liên quan.

“Tuy rằng cha không thích trẻ con, nhưng cha thích bộ dáng mẹ của nó vì sinh đứa con của cha ra, mà đau đến chết đi sống lại.”

Lại một mùa xuân, lúc nào Lê Đông cũng ở phòng đọc sách trong nhà.

Mùa hè năm nay cô muốn tham gia thi đại học, đây có lẽ là cơ hội duy nhất của cô để vào đại học, cô tuyệt đối không thể mặc kệ thành tích của bản thân bị thụt lùi.

Khương Từ Niên không có quấy rầy xô, từ thái độ ăn cơm đúng hạn của cô, đã nhìn thấy được cô coi trọng lần thi đại học này bao nhiêu, nếu như anh ngăn cản cô, vậy thì Lê Đông có lẽ sẽ ghi hận anh cả đời.

Buổi tối, Lê Đông ôm anh đi vào giấc ngủ, Khương Từ Niên ôm eo của cô, nghe tiếng hít thở nặng nề của cô, mới dám đem mặt chôn ở trong cổ của cô hít sâu, không ngừng hôn lên da thịt đầu vai cùng sau cổ của cô.

Dương vật cương lên chạm lên mông của Lê Đông, Khương Từ Niên nôn nóng khó chịu cọ xát lên trên người của cô, giống như đang động dục mà cọ tới cọ lui, nhưng mà anh lại không dám đánh thức Lê Đông, đành phải dùng tay thủ dâm với cô.

Bọn họ đã không làm tình gần một năm rồi, mỗi đêm, Khương Từ Niên đều chỉ có thể chờ sau khi cô chìm vào giấc ngủ, mới dám nhìn mặt cô tự an ủi.

Anh nghiêng cơ thể của Lê Đông, dựa vào đầu giường ngồi, xốc chăn trên người lên, một bên nhìn khuôn mặt bình tĩnh khi ngủ của cô, tốc độ động tác trên tay bay nhanh, giảm bớt trướng đau của dục vọng.

Lòng bàn tay khô ráp không khỏi tuốt dương vật có chút đau, hô hấp thô nặng của anh từ ngực phập phồng đứt quãng suyễn lên, đuôi mắt phiếm chút màu đỏ tươi, si mê mà dùng tay phải vuốt ve khuôn mặt của cô.

Đầu ngón tay nhẹ lướt qua chóp mũi vểnh cao của cô, môi mỏng, khuôn mặt mềm đạn, trái tim của Khương Từ Niên nhịn không được mà càng thêm nhảy nhót hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận