Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Từ Niên một tay cầm túi chạy về phía trước, căn bản là người ngã xuống lại đột nhiên bò lên, bay nhanh chạy tới chỗ của Khương Từ Nhiên.

Mày của anh ta nhăn lại, phản ứng nhanh chóng nâng cái chân dài kén đi, người ngã trên mặt đất che bụng lại, không thuận theo không buông tha mà muốn đứng dậy, gào rống về phía anh: “Chị của tôi đâu! Anh mau rả chị gái của tôi lại cho tôi! Trả chị lại cho tôi!”

Khương Từ Niên miệt thị người đàn ông lôi thôi lếch thếch giống như ăn xin ở trước mắt.

Tóc của Trang Trình Viêm dài ra che lông mày và đôi mắt lại, phân tóc mái rối tung về phía hai sườn, ngũ quan góc cạnh bị che đậy, có vẻ dơ bẩn lại chật vật.

Lúc này, hai người bên canh kia đi tới nói: “Đừng để ý đến cậu ta! Cậu ta chính là kẻ điên, chúng tôi cho ăn uống không vài ngày ở chỗ này! Không đến vài ngày, một phân tiền cũng chưa đưa, gặp người khác thì tìm chị của cậu ta, tôi nói đầu óc của cậu ta tuyệt đối là bị người khác đánh đến choáng váng!”

Khương Từ Niên ngẩng đầu, nhìn phía bên trong xe, Lê Đông đánh đánh lên pha lê dường như muốn nói với anh cái gì đó.

Anh lại cúi đầu xem xét liếc mắt tên đầu bù tóc rối ở trên mặt đất, cơ thể co chặt thành một đoàn, bị đá đến ôm bụng nôn mửa.

“Anh ta thiếu các người bao nhiêu tiền?”

Hai người đàn ông đối diện sửng sốt, không khỏi cười đến không thể khép miệng lại được.

Cảm tình đây là gặp được người hảo tâm.

Quan Xuyên xuống xe đóng sầm cửa lại, không chút để ý mà cằm túi đi về phía trước, nhìn thấy Khương Từ Niên đứng ở bồn hoa bên cạnh, gân cổ lên không kiên nhẫn mà hô lên.

“Này, tôi cũng không phải là loại rác rưởi nào cũng nhận, có thể đừng đẩy cục diện rối rắm này cho tôi không.”

Khương Từ Niên quay đầu lại trừng mắt nhìn liếc mắt anh một cái, Quan Xuyên cợt nhả, hai cúc áo ở trước áo sơ mi tùng suy sụp rộng mở, ngực loả lồ ra ba phần một, trên da thịt còn có ấn móng tay đỏ tươi rõ ràng, quần tây màu đen rộng thùng thình, trang tẫn ưu nhã.

Lúc nãy Khương Từ Niên gọi điện thoại cho cậu, dường như cậu đang trải qua một hồi đông cung yến, biểu cảm đắc ý dào dạt này hiển nhiên là tận hứng vừa rồi.

Quan Xuyên đi đến bên cạnh anh, người đàn ông nằm trên mặt đất một bên, đầu tóc che trên đầu che mặt lại, chì có thể nhìn thấy anh không hề phản ứng, chòm râu chật vật, bẫn không nhúc nhích.

“Anh ta làm sao vậy?”

“Muốn đi tìm chị gái, tôi đánh anh ta hôn mê.”

“Không phải là cậu đã đánh chết cậu ta rồi chứ, gạt tôi lại đây giúp cậu xử lý thi thể à?”

“Ít nói nhảm, cậu làm ra cục diện rối rắm này, tự mình thu dọn đi.”

Thấy anh phải đi, Quan Xuyên bất đắc dĩ mà giãi gãi tóc trên đỉnh đầu: “Đừng như vậy mà, chị gái của cậu ta cũng đã trở thành người thực vật, tôi làm cách nào để biến ra cho cậu ta một người chị gái giờ, đưa tên gia hoả này vào bệnh viện tâm thần còn kém không nhiều lắm đâu.”

“Tự cậu xử lý, tôi mặc kệ.” Khương Từ Niên kéo xe hơi ra điều khiển xe, châm chọc mà cười nhạo không chút che lấp nào: “Nếu như thích chị gái cậu ta như vậy, tôi xem cậu không bằng cũng cấp thu cậu ta.”

“Bệnh tâm thần à.” Mũi chân của Quan Xuyên mắng anh, Khương Từ Niên khởi động xe ô tô nghênh ngang rời đi.

Trên xe, Lê Đông ăn một cái bánh mì xong, Khương Từ Niên đỡ lấy tay lái, một tay vặn nắp bình giữ ấm đưa cho cô.

“Vừa rồi lúc em ở trên xe muốn nói cái gì với anh?”

Lê Đông cầm bình giữ ấm không có uống, cúi đầu nhìn sương mù nước ấm đang bay lên trên, ập vào tới trước mặt của coi.

“Em muốn nói anh đừng đánh chết cậu ta.”

Bên trong xe trầm mặc trong chốc lát, không khí có chút quái dị.

“Nói cho anh nghe nguyên nhân đi.” Khương Từ Niên bất thình lình mở miện.

“Chỉ là cảm thấy rất ngạc nhiên mà thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận