Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô, ô đau, đừng đánh tôi!”

“Lại đây!”

Bắt lấy tóc đuôi ngựa của cô, đem cô bắt được kéo ra khỏi rừng cây tràn ngập muỗi ruồi bọ.

Tay Tiêu Trúc Vũ dính đầy chất lỏng màu hồng , túm lấy quần áo hắn sợ hãi khóc lên: “Đau, đau đau.”

Hắn cũng sẽ không biểu hiện cái gì mà ôn nhu ra, dưới chân Tiêu Trúc Vũ vướng phải cục đá ngã trên mặt , khóc lóc khụy gối xuống , hắn còn không buông tha kéo le cô đi tới phía trước mấy centimet.

“Ô ——”

“ Miệng lại khóc sẽ bị ăn tát.”

Bạch Dương đứng ở trước mặt cô cởi bỏ quần, thấy cô khóc đến toàn bộ mặt đều đỏ bừng, ngẩng đầu lên dùng ánh mắt cầu xin hắn không cần thương tổn cô, thật con mẹ nó muốn mạng hắn mà.

Vốn là cũng không có ý tứ làm gì cô, rốt cuộc thì hắn không phải dang súc sinh như vậy , nhưng nhìn đến cái dạng này của cô liền nhịn không được.

“Muốn ăn cơm, liền ăn cái này trước, đem nó hút ra , tôi mang em đi ăn bữa tiệc lớn.”

Giống như đang dỗ dành con nít mà nói ra những lời này, đôi mắt cô đăm đăm mà tỏa sáng, biểu tình tựa nhưng nghĩ lại lần đi ăn Mãn Hán toàn tịch trước kia.

“Ô, nhưng, nhưng cậu đừng đánh tôi.”

Cái đồ vật này, làm cô bị thương thật nhiều lần, không phải bị đánh chính là bị đánh đau, còn cắm vào chỗ đi tiểu của cô, đau đến chảy máu , hiện tại chân vẫn còn đau đau.

Bạch Dương nắm dương vật dựng thẳng lửa nóng , ý cười trên mặt nhưng không thân thiện gì cho lắm.

“Còn nói dài dòng, tôi sẽ cắm bạo cái miệng này của em, há miệng , tôi sẽ thọc vào cổ họng, đem dạ dày em đâm thủng.”

Cô không cam lòng nghẹn miệng khóc, một bộ dáng muốn cãi lại nhưng không dám : “Tiêu Tiêu đau, đau.”

Bạch Dương động thủ, khớp xương ngón tay thon dài nắm chặt chân tóc cô, dùng sức mà kéo.

“A —— Tiêu Tiêu không cần! Không cần!”

Cô rống to gọi nhỏ, miệng lại như có có ý thức đóng chặt lại, đang lúc hắn chuẩn bị dùng bạo lực cạy ra, cách đó không xa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.

Thanh âm bật lửa đốt thuốc, làm không khí đột nhiên im bặt.

Nam sinh vừa xuất hiện vui cười xin lỗi: “Ha ha tôi không biết Bạch ca ở đây a, quấy rầy chuyện tốt của cậu rồi.”

Bạch Dương vẫn khống chế đầu cô , đem đầu cô dáng sát vào che lấp tiểu huynh đẹ của mình, mặt không biểu tình nhìn thẳng người đến là Tô Hòa Mặc.

“Y, ánh mắt thật đáng sợ , cậu tiếp tục, giống như tôi chưa từng xuất hiện.”

Tô Hòa Mặc không hút thuốc nữa , cắm tay vào túi quần màu xám rời đi.

Người đang quỳ dưới háng hắn, trong mắt nước mắt ướt nhẹp nhìn hắn toát ra cầu xin, nước mũi chưa kịp hít vào, chảy dọc xuống phía dưới bị ăn vào trong miệng.

Hầu kết lăn lộn.

Hắn đối với một cái ngốc tử cứng đến không nhịn được.

Không thể không thừa nhận, tiểu ngốc tử lớn lên khá xinh đẹp.

Trí lực không cao, cũng không liên quan đến phát dục , mặt non nớt trắng trắng nộn nộn như trẻ con , mặt cũng không lớn, trên mặt xúc cảm mềm mại lại thịt thịt, đôi mắt lớn là điểm nhấn của khuôn mặt , sáng ngời có thần.

Cô một chút cũng sẽ không biết giấu giếm tâm tư của mình, lúc được ăn ngon sẽ hưng phấn cười vui vẻ, đều có thể biểu đạt hết ở trên mặt, giống như quỷ chết đói đầu thai, không e dè dùng hai tay mà bưng trong chén cơm che lấp cả mặt, liền đũa ngại phiền toái mà không dùng.

Bạch Dương gặp qua quá nhiều dối trá, bỗng nhiên phát hiện tiểu ngốc tử trước mặt chính là chân thành nhất.

Hút xong một điếu thuốc, thức ăn trên bàn cơm đều bị giải quyết hơn phân nửa.

Hắn rũ mi mắt, ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn vào dáng ăn ngấu nghiến của cô.

“Ăn no chưa?”

Không có người trả lời , cô còn đang hặm hụi mà tiếp tục dùng những ngón tay dính dầu bóng lưỡng cầm thịt kho tàu nóng bỏng hướng trong miệng ăn, miệng phồng lên như chuột hamster vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận