Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Hòa Mặc mới vừa mới đốt điếu thuốc lên, nhìn thấy giáo chủ nhiệm từ trong WC đi ra, làm hắn sợ tới mức vừa dùng tay ngăn trở luồn gió thổi qua làm mùi thuốc càng rõ , vừa hướng tới trong rừng cây chạy qua.

Nhìn đến chỗ kia còn có người, đứng ở một cái cây hút thuốc, Bạch Dương xoay đầu, nhìn hắn một cái, giơ tay kẹp thuốc lên, sau đó mới bỏ vào miệng.

Tô Hòa Mặc mới nhớ quên nói cho hắn biết, chuyện Tiêu Trúc Vũ sẽ không tới.

“Bạch ca, anh có chờ nữa, người cũng không tới đâu.”

Quả nhiên nghe hắn nói xong lời này, Bạch Dương liền nhăn mày lại, không kiên nhẫn mà nghiêng đầu nhìn hắn.

“Cũng đã tan học hơn một giờ rồi, khẳng định sẽ không tới.”

“Ai nói với cậu là tôi đang chờ cô ấy.”

Tô Hòa Mặc cười mà không nói , chỉ —nga— một tiếng.

Tô Hòa Mặc nhấc chân ngồi lên trên một tảng đá, cầm di động một bên chơi, một bên nghiêng mắt nhìn Bạch Dương.

Thấy Bạch Dương hung hãn hút mấy hơi dài, rồi đem nửa điếu thuốc còn lại đạp lên n mặt đất dụi tắt, cắm tay vào túi áo hoodie , biểu tình nổi giận đùng đùng rời đi.

Bạch Dương gọi cho Bạch Vân Yển một cú điện thoại, anh hắn không nhận, liên tiếp có những chuyện không thuận làm cơn giận của hắn thẳng tắp thăng cấp.

Về đến nhà, cửa sắt bên ngoài đã mở ra, lười dùng mấy cử chỉ thân sĩ như là gõ cửa, hắn một tay chống lan can bằng gỗ nhảy qua,bò vào cửa sổ sát đất lầu một , mở ra cửa sổ của phòng mình bò vào.

Vỗ vỗ đầu gối dính bụi, đi qua mở cửa phòng ra, hắn mở cửa tốc độ quá nhanh, nghe được bên ngoài có tiếng vang dị thường, nhưng động tác trên tay lại nhanh hơn một bước.

Nguyên bản tiếng khóc biến thành tiếng thét chói tai, Bạch Dương nhìn thấy anh hắn đứng cầu tháng thao nữ nhân mà đưa lưng về phía hắn, đem trong lòng nữ nhân ôm vào trong ngực che kín mít.

“Bạch Dương!”

Giọng nói anh hắn khàn khàn mà rống giận.

Bạch Dương xoay đầu nhìn về phía vách tường, không còn lời gì để nói , bĩu môi: “Em gọi điện thoại cho anh nhưng anh không nhận,em muốn mượn chìa khóa xe của anh.”

“Gọi điện thoại cho thư kí anh, đi ra ngoài! Buổi tối đừng trở lại.”

“Biết rồi.”

Hắn liền tính không ăn qua thịt heo cũng xem qua heo chạy, trách không được trở về sớm như vậy, nguyên lai là đổi địa phương hoan ái.

Lần này hắn quang minh chính đại ra ngoài bằng cửa chính, phía sau Bạch Vân Yển chất vấn: “Chú không có bằng lái làm sao mà lái xe được.”

“Ai nói em không có.”

“Dùng bằng lái ở nước Mỹ đã làm, đừng để bị bắt kêu anh đến chuộc.”

“Yên tâm,em cũng sẽ không bị bắt.”

Hắn nhanh chóng mở cửa phòng đi ra ngoài.

Bạch Vân Yển gào thét nữ nhân: “Bò lên trên , đi.”

“Tôi nói em bò lên trên!”

“Ô, ô a, ô.”

Đi tới cửa sắt hắn mới không còn nghe được thanh âm bên trong , Bạch Dương chán ghét nữ nhân này cực kỳ , làm bộ làm tịch kỹ nữ, Bạch Vân Yển cho cô ta mọi thứ cô ta muốn, đến cùng đổi lấy lại là muốn giết chết hắn.

Xe thể thao Bugatti màu trắng ở trên đường phá lệ khoa trương, càng không cần phải nói đi vào loại địa phương nông thôn này, trên đường xe máy kéo cùng xe ba bánh gặp được xe hắn cũng sợ tới mức một đường né tránh.

Bạch Dương tính sai, địa bàn này quá thấp, không biết bị cọ lên bao nhiêu rồi, vết xước trên thân xe chồng chất, từng đạo màu xám hoa ngân lại thêm vài phần nghệ thuật .

Cửa gỗ cũ nát nghiêng lệch treo ở khung cửa , hắn gõ hai lần liền có xúc động muốn đạp sập.

Từ sân vang lên âm thanh chạy chậm.

Tiêu Trúc Vũ trong miệng cắn màn thầu, vui vẻ mở cửa.

Có thể thấy được người đến không phải là bà ngoại– người mà cô đang mong chờ trở về, mà người trước mặt cao hơn cô một cái đầu, ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào nam sinh.

Bạch Dương nháy mắt nở ra cười không có ý tốt , là người xấu đã bắt nạt cô , hắn mở miệng liền chất vấn .

Bình luận (0)

Để lại bình luận