Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu tìm Tiêu Tiêu có chuyện gì sao?”

Bạch Dương từ băng ghế thấp bé đứng lên, nghiêm trang nói: “Cô ấy ở trong trường học chọc một chút sự tình, cuối tuần trường học cũng không nghỉ, cho nên lão sư muốn để tôi tới đem cô ấy mang về.”

“Tiêu Tiêu lại chọc phải chuyện gì a!”

Tiêu Trúc Vũ nhăn cái mũi cả kinh, vội vàng bắt lấy áo khoác bà ngoại: “Tiêu Tiêu không có! Không có gây chuyện, thật sự không có!”

Bạch Dương không cho tên ngốc này có cơ hội giải thích.

“Đánh người, cùng bạn học náo loạn ra một chút mâu thuẫn, lão sư còn đang ở trường học chờ xử lý chuyện này đấy.”

“Ai nha con đứa nhỏ này , sao chỉ mới vào học được vài ngày mà đã gây chuyện thế này !”

Cô ủy khuất bĩu môi khóc: “Tiêu Tiêu không có, thật sự không có!”

“Con nhìn xem , sao đồng phục lại dơ như vậy ! Lại ăn vụng loại trái cây gì?Bà vừa mới giặt sạch sẽ cho con, con lại làm dơ lại rồi.”

“Ô, ô!”

Mắt thấy không nhịn được ủy khuất liền phải khóc ra, Bạch Dương thúc giục nói: “Tôi phải đem cô ấy mang về trường, lão sư còn chờ.”

“Được Được, cậu chờ một lát, để tôi chuẩn bị một chút đồ ăn cho Tiêu Tiêu đến trường học ăn .”

Lão nhân bước đi tập tễnh, hoảng loạn đi đến phòng bếp, vì quá vội mà hấc một cáo bao nilon dưới chân màu vàng bay lên không .

Bạch Dương che miệng cô lại, ngăn cản cô nói lời lung tung: “Còn dám nói nhiều thêm một câu, tôi sẽ đem đầu lưỡi em cắt.”

Hắn cúi đầu, lạnh như băng cảnh cáo, ngữ khí như gió đông thổi qua vù vù lạnh căm căm, khống chế được tính tình nhát như chuột của cô .

Tiêu Trúc Vũ giận mà không dám nói, ôm trong ngực một giỏ trái cây cùng dưa chuột cà chua……, lưu luyến không rời mà chào tạm biệt bà ngoại .

Bị hắn túm lên xe, liền ngồi ở trên ghế phụ khóc tiếp.

Bạch Dương thắt đai an toàn cho cô, cách một lớp kính xe , người bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong, dưới ánh mắt chăm chú của người bên ngoài hắn dẫm chân ga,động cơ nổ vang tiêu sái chạy ra ngoài.

“Câm miệng, đừng khóc!”

“Ô cậu là kẻ đại lừa đảo, cuối tuần căn bản là không có tiết học, tôi cũng không có gây chuyện, bà ngoại không tin lời tôi nói, tất cả đều tại cậu!”

“Kia không có biện pháp, ai bảo em là một tiểu ngốc tử , bà ngoại em đương nhiên chỉ tin tôi, không tin em.”

“Tôi mới không phải ngốc tử, tôi không phải!cậu mới là ngốc tử!” cô ôm đồ ăn trong lòng ngực , hung hăng ba ba khóc lóc kêu to, thiếu chút nữa đến thở cũng không thở nổi.

Căn bản là không phải quay lại trường học, hắn đem cô đưa tới khách sạn thường xuyên lui tới , mới vừa vào cửa liền tịch thu đồ vật trong lòng ngực cô .

Đó là của bà ngoại cho cô, Tiêu Trúc Vũ túm cổ áo hắn nhón mũi chân muốn lấy về, sợ thân mình không đủ cao, còn nhảy lên nhưng cũng không đến, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đem đồ vật ném ở trước cửa, khóc tê tâm liệt phế.

“Khóc, nem còn khóc, có bản lĩnh đừng dừng lại, tôi ngược lại muốn xem em có thể khóc tới khi nào.”

Hắn kiêu ngạo nâng chân lên, bắt chéo ngồi ở trên sô pha, từ trong túi lấy ra một hộp thuốc, bậc lửa đốt một điếu.

Tiêu Trúc Vũ đứng ở cửa dù làm cách nào cũng không thể mở cửa phòng ra được, chỉ càng cố gắng mở thì tay cô càng đau thôi, cô một bên nức nở đi đến bên cạnh hắn, hai tay bắt lấy cánh tay hắn cầu xin: “Cậu đem đồ vật trả lại cho tôi, đặt ở cửa sẽ có người lấy đi, đó là của bà ngoại cho tôi! Trả lại cho tôi oa ô!”

Tùy ý bị cô bắt lấy cánh tay, Bạch Dương đổi thành tay khác kẹp thuốc, sương trắng mênh mang, mơ hồ có thể thấy rõ, khóe miệng của hắn như ẩn như hiện tươi cười.

Khóc suốt một giờ, cô khóc mệt thì ngồi xổm cửa, nhìn hắn đứng dậy đi đến phòng bếp, mở tủ lạnh ra, tự mình nấu một chén thức ăn nhanh .

Bình luận (0)

Để lại bình luận