Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy cô chỉ khóc mà không buông tiền ra, hắn ngồi xổm xuống, cầm lấy dép lê vừa rồi ném cô , ấn cánh tay cô xuống, bàn tay to dùng lực giơ lên ở giữa không trung, tàn nhẫn hướng lên mu bàn tay nắm chặt thành nắm mà đánh!

Bang!

Một lần đánh xuống thôi liền thấy da thịt đã hồng lên, cô nhịn không được đau qua liền đem tay buông lỏng.

Bang, bang, bang!

Ba lần, năm lần.

Tiêu Trúc Vũ kêu thảm muốn đem tay rút ra, nhưng hắn càng ấn càng chặt, như muốn đem xương cốt nghiền nát , múa may cánh tay, dép lê đánh càng lúc càng nhanh, rũ mắt tức giận, đôi mắt trừng lớn đáng sợ , cánh tay đánh xuống không ngừng.

“A a! A đau, đau, a a cứu cứu Tiêu Tiêu a!”

“Cứu Tiêu Tiêu!”

Mười lần.

Hai mươi lần.

Thịt non ở mu bàn tay sưng đỏ ,da tróc thịt bong, nóng rát đau nhói, hắn không biết mệt mỏi mà đem đánh, tiền giấy rơi xuống bị ma xát qua lại mà rách thành hai nửa.

Tiêu Trúc Vũ nhe răng trợn mắt, đau đớn giăng kín trong đôi mắt, ngũ quan như lệch khỏi vị trí, giãy giụa không ngừng, hai chân điên cuồng vũng vẫy, kêu thảm thiết không ngừng.

Tay phải Tiêu Trúc Vũ bị bọc thành một cái bánh chưng.

Chỉ nhớ rõ cuối cùng Bạch Dương hỏi cô mấy trăm lần còn dám không , cô dùng giọng nói đau đớn rên rỉ đáp không dám , lại dùng cánh tay bị thương cầm hết tiền lên, run run đưa cho hắn.

Để cô thay mình châm thuốc, hàm răng cắn đứt đầu lọc, mới nhịn xuống xúc động không nhét thuốc vào bức cô để đập thuốc thêm lần nữa.

Biểu tình hùng thần sát ý kia , bị Tiêu Trúc Vũ khắc ghi vào đầu.

Hắn vẫn luôn ngủ đến buổi chiều, mới đến trường học.

Đến phòng học tìm Tiêu Trúc Vũ , phát hiện vị cô ngồi không có ai.

Đúng thời gian gần tan học, thanh âm trong phòng dị thường nhỏ, nhìn người đứng ở cửa sau, khe khẽ nói nhỏ nói chuyện với nhau, một trận ríu rít.

Hắn tiểu đệ chịu trách nhiệm cánh chừng cô, vội vàng chạy đến bên người hắn báo lại: “Tiêu Trúc Vũ bị kêu đi đến sân thể dục trực nhật, quét tước vệ sinh.”

Bạch Dương đã đi đến trước bàn học của cô , à— một tiếng, mở ra một quyển sách bài tập, mặt bìa có đấu vết đã được lật ra, hiển nhiên là vừa viết xuống sau đó vội vàng bị gấp lại.

Mở ra trang thứ nhất, liền nhìn thấy tên của mình.

Tuy rằng chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo giống như con rết đang bò trên giấy vậy , hắn vẫn là có thể qua loa thấy được nội dung, đại khái là chữ viết được viết ra bằng tay .

Bạch Dương là người xấu.

Tôi hận cậu ta, Bạch Dương, hận cậu ta!

Đại biến thái, tiện nhân, Bạch Dương!

Tựa như tiếng mắng cô vang vọng bên tai, chữ bị cô viết lên thật đúng là rất xấu.

Từ trong xoang mũi của hắn phát ra một tiếng — hừ, phát ra thanh âm cười lạnhlàm người khác không hiểu đượ là có ý gì, nụ cười này phát ra chính là cảm thấy thú vị khi thấy có người mắng chửi người khác lại đáng yêu như vậy, cũng là lần đầu tiên thấy được kiểu nhật ký mang phong cách mang thù , ấu trĩ này.

“Bạch ca, có cần để em kêu cô ta về hay không?”

Con mắt hắn lạnh buốt , như viên đạn phóng ra, khép lại vở: “Không cần mày nhiều chuyện.”

“Nga…… Được.”

Chân trước hắn mới vừa đi, thì Tô Hòa Mặc trở lại, nam sinh lúc nảy sợ tới mức chạy nhanh đến cạnh hắn khua môi múa mép.

“Tôi thiếu chút nữa bị ánh mắt Bạch ca làm nghẹn, anh ấy có khi nào thật sự động tâm với ngốc tử kia hay không.”

“Cậu ta nói cái gì.” Tô Hòa Mặc kéo ghế ra, sa sút đặt mông ngồi xuống.

“Tôi nói có cần tôi kêu ngốc tử kia trở về hay không , Bạch ca nói không cho tôi nhiều chuyện.”

Tô Hòa Mặc ôm ngực khinh thường cười: “Chơi chán rồi sẽ ném, tôi nhìn không ra , Bạch Dương sẽ là cái loại si tình gì.”

“Điều này cũng đúng, ngốc tử mà, nói cái gì cũng nghe lời.”

Tiêu Trúc Vũ ở dưới gốc cây dọn dẹp lá vàng, trong tay cầm một cây chổi trúc lớn quét quét, đối với cô nó có chút lớn phải cố hết sức mới di chuyển được, đặc biệt là bây giờ chỉ có thể dùng một tay để thao tác, cơ hồ mỗi lần quét đêu phải dùng hết sức lực để kéo nó di động, đem lá rụng quét về một chỗ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận