Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồ nước rất lớn, phạm vi trăm dặm đều bị bọn họ nhận thầu, đều ngồi ở dựa ghế dưới mấy bóng râm của tàng cây , gió nhẹ thổi qua mặt hồ , phong cảnh thiên nhiên thoáng mát làm tâm hồn con người sảng khoái, Tiêu Trúc Vũ hâm mộ nhìn đến chỗ kia,rất muốn đến đó.

Cô thật sự rất muốn đi đến đó nhìn, sinh ra ở thâm sơn cùng cốc, trước nay cô chưa từng thấy loại sông hồ này.

“Sao đi chơi mà còn mặc đồng phục.” Tô Hòa Mặc lấy tới chai nước khoáng cho cô.

“Ô, không có quần áo khác.”

Hắn nhìn thoáng qua Bạch Dương đang nửa nằm ở trên ghế, mũ lưỡi trai cái màu đen che trên mặt ngăn cản ánh mặt trời, chân dài vắt chéo thả lỏng chờ đợi.

Từ túi lấy ra một viên thuốcmàu trắng, đưa cho cô.

Tiêu Trúc Vũ mở ra lòng bàn tay tiếp nhận, ngửa đầu ngốc hỏi: “Hôm nay, cũng phải uống sao?”

“Đương nhiên,thuốc này mỗi ngày đều phải uống, không thể gián đoạn.”

“Được mà.”

Đem thuốc bỏ vào trong miệng, cô vặn chai nước khoáng ra, nuốt vào.

Tô Hòa Mặc cong lưng làm bộ như muốn lấy công cụ: “Muốn đi qua bên kia nhìn xem sao?”

“Muốn, tôi muốn, muốn!”

“Đi qua đi ,cậu đi lặng lẽ thôi, cách Bạch Dương xa một chút là được, đừng để cậu ta phát hiện.”

Ánh mắt cô sáng lấp lánh gật đầu: “Được được!”

Tia nắng ban mai từ ngọn cây xuyên thấu qua khe hở của lá cây chiếu xuống.

Tiêu Trúc Vũ nửa ngồi xổm, cách phía sau hắn 1 mét, cảm thán kinh ngạc nhìn mặt hồ xanh đậm lập loè phát quang dưới ánh sáng mặt trời.

Vài người bên cạnh nhìn cô ngồi xổm ở kia, đều ăn ý không phát ra tiếng.

Vì để tiện câu cá , bọn họ đều ngồi rất gần hồ, có thể nhanh chống phát hiện đến động tĩnh của cá .

Gần hồ cũng không sâu, chung quanh mọc đầy cỏ dại.

Tiêu Trúc Vũ nhìn hắn nhàn nhã dựa, tâm đột nhiên nổi lên ý tưởng trả thù .

Chân mày bị đè xuống như bị vật nặng kéo xuống, tựa như tiểu dã thú cực kỳ hung ác , liếm răng nanh sắc bén.

Cô gãi gãi lòng bàn tay có chút ngứa, hít sâu trong đầu như nổi lên một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, miệng mở ra tròn trịa , đứng lên, bước nhanh xông lên trước.

Thình thịch!

“Mẹ nó!”

Bờ hồn truyền đến tiếng kêu to, Tô Hòa Mặc vội vàng quay đầu lại, Bạch Dương cư nhiêntừ trên bờ bị đẩy xuống, cả người cả ghế đều rớt vào trong hồ.

“Mẹ nó mẹ nó Bạch ca!” Mọi người ném cần câu kêu lên.

Sau khi đem hắn đẩy xuống, Tiêu Trúc Vũ mới nhận rõ mình đang làm gì.

Người chung quanh chạy nhanh đến muốn nhảy vào hồ cứu hắn, Tiêu Trúc Vũ nhìn thoáng qua mấy người đang chạy đến, khoảng cách con đường từng đi qua để trở về nhà là một đoạn rất dài, nếu cô chạy đi, Bạch Dương từ phía dưới đi lên thì nên làm cái gì bây giờ.

Phía sau, Tô Hòa Mặc bước nhanh hướng cô xông tới, Tiêu Trúc Vũ sợ tới mức nhấc chân liền muốn chạy, bị hắn một phen túm chặt.

“Ngốc tử a.”

Hận sắt rèn không thành thép, sau khi nói xong, cũng đem cô đẩy xuống hồ.

Lại một tiếng thình thịch.

Bạch Dương bơi không tồi, lau một phen nước trên mặt đem tóc vuốt ra sau , người chung quanh lục tục nhảy xuống làm nước văng vào mắt làm hắn cơ hồ không mở mắt ra được.

“Bạch ca, Bạch ca anh không sao chứ!”

“Sao cô lại nhảy xuống!”

Bạch Dương đột nhiên quay đầu , bên hồ có một người giống như sắp bị chết đuối từ từ trầm xuống dưới hồ, sau vài tiếng — phịch– nhảy vào nước thì không còn bất cứ tiếng vang nào khác, vội vàng hướng tới phía cô bơi qua.

Nước hồ có mùi tanh hoàn toàn bất đồng với vẻ ngoài xinh đẹp của nó , màu xanh lục cỏ dại làmdưới chân cô bị trượt rất nhiều lần, nước vào xoang mũi, cô muốn kêu cũng kêu không ra tiếng, nước lạnh băng bao trùm làm cô sợ hãi như thời điểm Bạch Dương muốn đánh cô.

Cô thống khổ đôi mắt nhắm lại, ngừng thở, đầu dần dần chìm nghỉm xuống, khó chịu vung vẩy tay chân loan xạ ý đồ muốn bắt lấy cái gì đó trên mặt nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận