Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiêu Trúc Vũ!”

Bạch Dương một nắm cổ áo cô hướng trên mặt nước lôi vào bờ, không có sống sót sau tai nạn kích động, cô an tĩnh ghé vào đầu vai hắn không nhúc nhích, thân thể hai người ẩm ướt kề sát ở bên nhau, bọt nước ở từng ngọn tóc một giọt tiếp một giọt rơi xuống đất.

Hắn bơi tới bờ hồ bắt lấy nhánh cây, Tô Hòa Mặc triều đứng trên hồ hướng về hắn vươn tay, cố hết sức đem hai người cùng túm lên.

“Không có việc gì đi?”

Khuôn mặt Bạch Dương trầm xuống không nói chuyện, cả người ướt át đem khía cạnh tối tăm của hắn đều lộ ra, ôm người bước nhanh về hướng phòng mà đi.

Làm vài lần hô hấp nhân, xác nhận cô cũng không sặc nước, nhưng vẫn chậm chạp không tỉnh, Vũ Thuận Hoà đem tới hai bộ quần áo sạch sẽ.

“Bạch ca đây là quần áo của tôi, không chê anh thay trước , tránh cảm lạnh.”

“Bỏ kia, đi ra ngoài.”

Mặt hắn âm trầm đặt tay ở hai đầu gối, ngồi ở băng ghế thấp, nhìn người trên giường.

“A được.”

Sắc mặt trắng bệch thảm thương như cương thi, Bạch Dương vươn tay vuốt ve mặt cô, trực tiếp đem bàn tay to rộng áp lên, bao phủ gần như toàn bộ ngũ quan của cô, thấy cô vẫn chưa tỉnh dậy thì lửa giận còn nghiêm trọng hơn so với thời điểm hắn bị đẩy xuống

“Tiêu Trúc Vũ.”

Bạch bạch.

Hắn nhẹ nhàng chạm lên miệng vết thương mắt trái của cô, vì đau mà cơ thể tự sinh ra phản ứng, mắt trái khẽ nhấp nháy ,cánh môi nhếch lên trong miệng mơ hồ nói gì đó.

Bạch Dương tiến lên nghiêng tai đặt ở miệng cô, thanh âm cô thoáng cất cao hơn, dù chân mày của hắn cơ hồ đã bị nhíu chặt thì cũng không nghe rõ những từ nhữ mơ hồ từ miệng cô phát ra.

Lỗ tai tựa như sắp dán dính vào trên môi cô luôn rồi.

Ai ngờ cô đột nhiên thét lên một tiếng chói tai, đem dây thần kinh hắn bỗng chốc căng chặt giật mình , che lại lỗ tai phiếm đau , chống mép giường mới không phải quỳ xuống.

“Ô a, ô a a, ô ô!”

Tiêu Trúc Vũ không màng trên người ẩm ướt hướng vào trong chăn mà chui rúc, trong hốc mắt tắc nghẽn một lượng lớn nước mắt, chen chúc chảy ra.

Bạch Dương bắt lấy cánh tay cô, lôi cô từ trong chăn ra : “Trước tiên cởi quần áo đã, lau khô thân thể.”

“Ô tôi không cần.”

“Không cần em muốn phát sốt sao! Cởi!”

Bắt lấy khóa kéo đồng phục kéo xuống, bên trong trừ bỏ nội y quần lót cái gì cũng không có mặc, cô đông lạnh cả người phát run, môi run lên dấu hiệu tím tái.

Bạch Dương không kiên nhẫn cũng kéo quần áo ướt trên người mình xuống , ôm cô nằm vào ổ chăn, đi xoa bóp da thịt tinh tế của cô để sưởi ấm.

“Có người, đem tôi đẩy xuống, ô, là cái, là một nữ nhân, cô ấy đem tôi, đẩy xuống.”

Có lẽ cái mũi không thông khí được nên tiếng khóc giống như đang làm nũng, vừa ngọt vừa mềm, đột nhiên ghé vào đầu vai ấm áp của hắn khóc nức nở.

“Những lời này không phải là để tôi nói sao?”

“Ô ô, ô nhưng cô ta thật sự đã đem tôi đẩy xuống.”

“Em cũng đem tôi đẩy xuống, cảm thấy nếu em cũng rơi vào trong nước, tôi liền không tìm em tính sổ?”

Bạch Dương dùng đầu ngón tay niết niết lên da mặt bị sưng lên của cô ,nghe trong thanh âm lãnh ngạo còn chứa lửa giận tràn đầy, nhưng thực tế lại đang cúi đầu cười nhạt.

Tiêu Trúc Vũ như bị chìm đám trong ác mộng, ôm đầu vai hắn không buông, khóc động lòng người, độ ấm trên người hắn cũng dần dần tăng trở lại, ấm áp càng làm cho cô yêu thích không buông tay.

“Ô a…… Ô ô a.”

Khóc rất lâu, nước mũi cũng chảy ra, Bạch Dương nhìn nhìn chung quanh không thấy có khăn giấy, lấy quần áo đã ẩm ướt của mình lau mặt cho cô .

Cô bất mãn đem đầu nghiêng qua một bên: “Hôi, hôi.”

“Mới vừa rơi vào ao cá, nếu không phải em đẩy tôi xuốngthì có thể thành như vậy sao?”

Nói xong lại đem mặt cô trở lại đây,dùng mũ áo hoodie , chà lau nước mũi sạch sẽ cho cô nói ra lời độc ác tàn nhẫn: “Lần sau còn dám đẩy tôi, tôi lấy nửa cái mạng của em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận