Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Trúc Vũ đã sớm tổng kết ra một điều đó là Bạch Dương rất thích ngủ nướng, nhờ vậy mà hắn cũng không phát hiện qua, trước nay Tô Hòa Mặc vẫn luôn tự mình cho cô uống thuốc tránh thai trường kỳ .

Mỗi ngày một chai nước khoáng đã hòa tan thuốc tránh thai trong đó, cô ngay cả cái chai cũng luyến tiếc ném đi, hận không thể tích góp lại tất cả để cầm đi bán lấy tiền.

“Bạch Dương nếu phát hiện cô có nhiều chai nước khoáng như vậy khẳng định sẽ hoài nghi,nghĩ cũng đừng nghĩ, nhanh uống xong rồi đưa cho tôi.”

Hắn đưa chai nước đã mở ra cho cô.

Tiêu Trúc Vũ hai tay cầm chai nước hướng trong miệng rót vào, một giọt cũng không lãng phí uống xuống bụng.

“Ô cách ——”

Còn đánh một hơi —ợ–no thật dài .

Tô Hòa Mặc lấy lại cái chai, nhẹ nhàng dùng chai gõ nhẹ lên đầu cô: “Miệng giữ chặt một chút, Bạch Dương hỏi cô điều gì cũng đừng nói là tôi làm, hiểu không?”

“Được được!” cô như muốn tiếp thêm sự dũng cảm cho chính mình mà nắm chặt hai bàn tay lại,chỉ kém điều đưa ba ngón tay lên thề: “Tôi nhất định sẽ không nói, cậu yên tâm đi, miệng tôi nghiêm chặt, sẽ không nói lung tung !”

Hắn khẽ nhếch mày rậm, tùy ý nói: “Đúng vậy, tiểu ngốc tử giữ miệng kín mít, tôi thấy cô nghe lời mới giúp cô, nhất định đừng cô phụ hảo ý của tôi.”

“Được được!”

Lúc này dù hắn mắng cô là tiểu ngốc tử, cô một chút cũng không tức giận.

Cô chuẩn bị chạy về phòng học, Tô Hòa Mặc bóp méo bình nước khoáng kêu cô lại: “Tôi quên nói lại với cô , ban chủ nhiệm lớp đã thay đổi , cô không cần lại đi quét rác.”

“A? Vì sao lại thay đổi?.”

Cô nhớ rất rõ ràng , chủ nhiệm lớp này đã là chủ nhiệm được ba năm của lớp này, sao đột nhiên lại bị đổi .

“Ai biết, hỏi Bạch Dương a.”

Tiêu Trúc Vũ –hừ hừ– không quay đầu mà chạy tới phòng học, cô mới không cần đi hỏi, dù sao có việc cầu ,hắn liền nhất định sẽ khi dễ cô.

Vào tiết tự học buổi tối, bên ngoài thiên bỗng nhiên sáng lên trong một chớp mắt, theo sát sau đó là tiếng sét đánh –ầm ầm–, một tiếng oanh tạc kinh thiên động địa , đem con sâu ngủ của cô cũng bị cưỡng chế tỉnh lại.

Hạt mưa tạ vào trên cửa sổ càng lúc càng nhiều, chân trời màu xanh biển sau tiếng sét đánh rung động chuyển thành âm u hắc ám, hạ mưa to xuyên thấu mây đen rậm rạp, rầm rầm rớt xuống , trong phòng học mọi người kinh ngạc cảm thán hết đợt này đến đợt khác, đám người chen chúc hướng ra ngoài cửa sổ xem.

Lão sư trên bục giảng dùng thước gõ bảng đen, Tiêu Trúc Vũ nghe được lão sư nói chuyện, hình như là không lâunữa sẽ đến đại hội thể thao mùa thu , học sinh trong ban cũng phải góp một phần lực, lấy ra kỹ năng mà mình am hiểu nhất để hỗ trợ.

Thời điểm cô tan học cũng mãi nghĩ đến chuyện này, mình có am hiểu về cái gì sao?.

Lúc cả người sắp bị nước mưa xối xuống ướt đẫm , thì được một cây dù màu đen che ở đỉnh đầu, trước mắt bao người, Bạch Dương kẹp lấy eo cô đem cô bế lên, nhẹ nhàng vác ở trên vai.

Học sinh chung quanh đang đứng dưới mái hiên trú mưa, đưa ánh mắt như gặp quỷ mà nhìn về phía bọn họ .

“Ngạch, khó chịu, Tiêu Tiêu khó chịu.”

Bị xương bả vai cộm eo , mở miệng to kêu lên.

“Câm miệng.”

Bạch Dương đem ô che mưa hạ thấp xuống không để nước mưa bắn vào cô, mưa càng lúc càng lớn nhưng chỉ xối xuống bả vai phải của hắn, vải dệt áo hoodie màu đen ở bên phải ướt sũng : “Lại lộn xộn tôi đem em ném vào vũng nước đá mấy đá!”

Tiểu nhân nằm trên đầu vai hắn vẫn khó chịu lắc qua lắc lại , thẳng đến bị hắn khiêng vào trong xe, mới có thể mở to miệng hở dốc, xoa xoa bụng bị ép đau .

Thấy hắn lên xe, liền cùng hắn thương thảo vấn đề vừa rồi mình không suy nghĩ ra là cô có cái gì am hiểu, đây là lần đầu tiên cô muốn tham gia hoạt động tập thể, không đợi chủ nhiệm điểm danh chọn lựa giúp họ phụ trách hạng mục gì, cô muốn tự mình xuất lực hỗ trợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận