Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn đem người khiêng lên liền đi ra ngoài, đi ngang qua cửa, lên tiếng hỏi người khám ,lại đem hai tờ tiền giấy màu đỏ để ở trên bàn.

“Có có người đã đưa, không cần đưa nữa.”

Bước vội vàng của Bạch Dương dừng lại, tay đẩy cửa cũng đình chỉ, giận dữ nhìn ông ta.

“Ai đưa?”

“Một nam sinh.”

“Trông như thế nào.”

Ông ta cẩn thận tìm kiếm trong hồi ức: “Tóc ngắn ngủn mặt có chút gầy, đôi mắt rất lớn, mặc đồng phục còn cầm dù màu lam .”

Tô Hòa Mặc.

Bạch Dương trầm mặc suy nghĩ trong chốc lát, đúng là cậu ta, người bị kiêng, bị đầu vai hắn cộm đau bất mãn, tiền hắn cũng không lấy lại mà lao ra, dầm mưa đến xe thể thao đậu ở ven đường.

“Này tiền, không lấy thêm tiền a!”

Bác sĩ phòng khám cầm hai tờ tiền mặt chạy theo, chỉ thấy xe nghênh ngang rời đi,ông ấy cũng không biết lai lịch về nam sinh này, khôngmặc đồng phục còn chạy siêu xe ,chút tiền này cậu ta không để vào mắt.

“Bạch ca, tìm được người được không?”

Bạch Dương một tay tiếp điện thoại, tay kia xoay vô lăng chuyển hướng: “Tìm Tô Hòa Mặc về đây cho tôi.”

“A? A, Tô ca? Không tìm Tiêu Trúc Vũ nữa sao?”

Đầu bên kia điện thoại quyết đoán tắt máy, Vũ Thuận Hoà nhìn cuộc gọi bị ngắt với vẻ mặt mờ mịt, trên gương mặt của đám người chung quanh cũng tràn đầy tò mò nhìn về phía hắn.

“Tìm gì a, tìm Tô ca? Này lại là gì? Tô ca mang người chạy?”

“Đừng hỏi tao! Sao tao biết được.”

“Một vòng rối loạn.”

Có người kinh tủng hô một tiếng: “Con mẹ nó, tình tay ba?”

Cô bật hơi kêu ra bên ngoài –hô hô–, trong lỗ mũi tắc nghẽn không biết làm sao để thông khí,miễng khẽ mở ánh mắt mê ly dụ hoặc, tựa như tình nhân sắp tới cao trào .

Bạch Dương đem người ném ở trên giường, bức màn màu đen bị kéo lại chỉ chừa ra một chút khe hở, chút ánh náng được lọt qua chiếu vào, mới biết bây giờ là ban ngày , duỗi tay không thấy năm ngón tay, đèn đầu giường được mở, màu sắc căn phòng trở nên ấm áp hẳn lên , đứng ở mép giường cởi quần áo.

Sốt mới vừa hạ hông lâu, đầu óc vẫn trầm trầm lưng lơ mơ màng, cô đối với mọi thanh âm bên tai đều dị thường mẫn cảm, đặc biệt là tiếng cởi quần áo–sột sột soạt soạt–, quần bên ngoài nhanh chống đước rút ra khỏi chân.

Thân hình nho nhỏ của Tiêu Trúc Vũ ở trên giường vặn tới vặn lui, bộ dáng muốn bò dậy của có , muốn có bao nhiêu buồn cười thì có bấy nhiêu buồn cười, thật vất vả trở mình, liền thấy hạ thể của hắn lỏa lồ trần trụi , chiều dài căn dương vật nửa mềm kia rất khả quan, lảo đảo lắc lư rũ ở giữa không trung như súng máy vận sức chờ phát động, không thể khinh thường.

Thời điểm Bạch Dương đang muốn đi tới ôm cô kéo về, đột nhiên không biết cô lấy sức lực từ đâu ra, tứ chi đang rũ trên giường mềm mại, dùng sức hướng vào một góc bò đi, dùng hình thái như động vật hoang dại nhất nguyên thủy, thoạt nhìn rất ngu xuẩn.

“Ô a!”

Còn chưa bò đến một đầu khác của giường , mắt cá chân liền nắm lấy, lôi kéo về phía dưới háng hắn, toàn bộ thân thể bị túm qua .

Cô bất lực khóc lóc, ôm lấy chăn dưới thân: “Không cần thao tôi, Tiêu Tiêu đau, đau ô ô ô.”

“Đau mà em còn dám chạy!”

Bạch Dương đem cô kéo dài tới dưới thân, nắm quần đồng phục thoát xuống , đánh lên mông mỗi bên một , hai bên mông lập tức hiện lên dấu hai bàn tay đỏ tươi , cô đau thiếu chút nữa là từ trên giường nhảy bắn lên .

“Ô a a!”

“Phát sốt không biết trở về tìm tôi sao?” Bạch Dương nắm chặt đuôi ngựa suy sụp phía sau , da đầu căng chặt ,mí mắt cũng bị kéo lên theo , thay đổi cả hình dạng vốn có , —ngao ô —như tiểu dã thú gào khóc,… khóc lớn.

“Trong đầu em chứa cái gì!” Khóe mắt phẫn nộ như muốn nứt ra, da trắng bệch bệnh trạng, kinh mạch dưới làn da ở cô cũng nhảy ra, mạch máu ở trán cũng dần dần hiện lên, chất vấn nói: “Là Tô Hòa Mặc mang em đi phòng khám, hay là em tự mình cầu cậu ta mang em đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận