Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Muốn đem cô thuần phục trong ba tháng, mỗi ngày Bạch Vân Yển đều đè nặng cưỡng gian cô, đem cô thao sợ đến nổi hai chân khi vừa nhìn thấy hắn sẽ bất giác mở ra, thân thể nhìn thấy hắn liền sẽ phát run, hắn yêu cầu một ngón tay chạm vào liền phải chảy ra dâm thủy.

Bạch Vân Yển nói với cô, chỉ cần cô nghe lời, hắn liền có thể cho cô vẽ tranh, để cô tự do hoạt động trong biệt thự này.

Nói là tự do hoạt động trong biệt thự, nhưng khi cô bước chân khỏi lầu hai thì sẽ không cho phép.

Vu Nhứ mặc váy dài trắng tinh mà hắn thích , trang điểm kiểu thành thục ưu nhã mà hắn muốn, tính tình ương bướng bị mài mòn, ngôn ngữ cử chỉ đều phải tuân thủ quy định hắn đưa ra , phải ôn nhu không được nói lời thô tục, không cho cô làm ra những hành động trái với phép tắt lễ nghi.

Trong lòng Bạch Vân Yển luôn có một cổ cường ngạnh cố chấp biến thái.

Hắn cảm thấy trên người nữ nhân này nơi nơi đều phát ra hương vị như có như không như đang sống cùng người chồng đã mất, cho nên hắn muốn cô sửa, thay hình đổi dạng, trở thành một người, độc nhất vô nhị , là của riêng hắn.

Nhưng cố tình lại sửa không xong, là cô yêu thích vẽ tranh, chỉ cần cho cô bút vẽ cùng bàn vẽ, một gian căn nhà nhỏ, là cô có thể vĩnh viễn an tĩnh ngồi ở chỗ kia, lẳng lặng đắm chìm ở trong thế giới của mình , như cầm lấy vũ khí thuộc về cô, thế giới nội tâm u ám, chỉ cần thêm một nét bút sẽ thành ánh mặt trời sáng lạng.

Hắn cho rằng sau khi mình uốn nắn thẳng tay, sẽ làm phong cách của cô có chút thay đổi, nhưng không có, thậm chí màu sắc cô vẽ ra càng thêm tươi sáng, yêu tha thiết phong cảnh cùng hoa cỏ, trời xanh mây trắng, chiếu rọi vào thế giới nội tâm, hướng tới nhân sinh mà cô vẫn luôn chờ đợi .

Những bức tranh đó Bạch Vân Yển không thích.

Cứ thếbị hắn chán ghét, trở thành rác rưởi không đáng một đồng.

Nhữn bức tranh không được đưa ra ngoài triển lãm, ở nơi này nó cũng trở thành những tờ giấy phế giấy, Vu Nhứ không từ bỏ vẽ tranh, đây là thứ duy nhất làm cô còn thấy mình có giá trị, mặc dù bị hắn chửi rủa, trào phúng, thường thường xé nát những tác phẩm mà cô dốc hết tâm huyết mà vẽ.

Cô đã phản kháng Bạch Vân Yển, chỉ là đi theo hắn ba năm, đã biết hắn có quyền thế bao nhiêu, ngay cả thế lực ngầm cũng có, còn có một em trai ruột.

Người em trai kia cùng hắn, tính tình luôn hậm hực giống nhau như đúc, như từ một cái khuôn mẫu điêu khắc , đồng dạng không phải là người dễ chọc đến.

Không biết rốt cuộc cô phải ngồi trong tòa biệt thự lao ngục này bao lâu nữa.

Vu Nhứ từng có ý tưởng buồn cười , chính là cùng hắn kết hôn. Không vì cái gì khác, liền bởi vì người đoán mệnh từng nói qua, cô có mệnh khắc phu.

“Bạch ca, cậu tìm tôi.” Tô Hòa Mặc gãi gãi đầu tóc hỗn độn bước từgóc tường của khu dạy học ra, đồng phục nhăn nheo, nhìn có chút lôi thôi.

“Sao lại không nhận điện thoại.” trong miệng Bạch Dương ngậm thuốc lá chưa châm lửa , uốn gối ngồi trên ống thép công nghiệp, một thân áo xám nhàn nhãn , bộ dáng cà lơ phất phơ không giống với một học sinh, mà giống một lưu manh bên đường.

“Ngày hôm qua tôi trở về nhà, di động hết pin, không tìm thấy đồ sạc, sáng nay tới trường học nghe bọn họ nói mới biết được cậu vẫn luôn muốn tìm tôi.”

“Ngày hôm qua cậu đưa Tiêu Trúc Vũ đến phòng khám?”

“Đúng vậy, tôi ở cửa trường thấy cô ấy đang phát sốt.”

Hắn lấy điếu thuốc trong miệng ra, khớp xương kẹp lấy, âm điệu âm trầm xuống, chất vấn : “Vì sao lại không nói cho tôi biết.”

“Tôi nói cô ấy hạ sốt liền về phòng học, nghĩ cậu lúc đó hẳn là vẫn còn đang ngủ nên cũng không nói.” Tô Hòa Mặc vội vàng cười lã xả: “Bạch ca tôi không biết cậu tìm cô ấy, tôi cho rằng cái này cũng chỉ là phát sốt không quan trọng lắm nên mới không báo cho cậu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận