Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn gọi điện thoại cho Bạch Dương , mưa gió cùng tiếng sấm hỗn độn một đoàn, làm hắn phải lớn giọng nói chuyện.

“Bạch ca, đi không được a, chúng ta trở về đi.”

Đầu kia truyền đến thanh âm không phải của Bạch Dương, mà là tiếng khóc run rẩy trong xe của thiếu nữ , hỗn loạn mãnh liệt ho khan, –khụ khụ— thống khổ, nghe như thiếu chút nữa muốn đem giọng nói — khụ– đến hư rớt.

Bạch Dương thả chậm tốc độ xe, nhìn thời gian, 10 giờ sáng.

Cần gạt nước trước mặt bị gió thổi dồn dập thổi ma sát cửa kính, lạnh nhạt nhìn về phía tiếng khóc run người.

“Ô tôi muốn đi, tôi muốn đi.”

Tiêu Trúc Vũ xoa nước mắt đang tuôn rơi mãnh liệt , cố chấp nói.

Cô chờ mong đã lâu, mỗi ngày đều nghĩ đến đi xem biển, vì sao cố tình lúc này trời lại mưa: “Ô, ô a tôi muốn đi xem, ô ô tôi muốn đi, khụ, khụ khụ ô a!”

Bạch Dương lần đầu cảm giác được tâm tình cha già mang tiểu hài nhi đi chơi.

Không phải không thể mang cô đi, bằng kỹ thuật lái xe vững vàng của hắn, loại gió bão này không thành vấn đề , nhưng vừa vặn cô bị cảm mạo , lúc này trời mới vừa mưa đã bắt đầu ho khan, nếu lại phát sốt, đầu óc sợ là sẽ bị nóng đến càng ngốc.

“Bạch ca, Bạch ca.”

Đầu điện thoại bên kia vang lên tiếng kêu.

“Nói.” ngữ khí Bạch Dương không nhiều kiên nhẫn.

“Nếu không tới nhà của tôi đi, tôi dẫn đường, nhà tôi cũng có biển!”

“Cậu lừa con nít ba tuổi sao?”

Hắn cười lớn: “Thật sự, nhà tôi thực sự có.”

Mắt Bạch Dương nhìn đứa trẻ ba tuổi bên cạnh, khóc đến nước mũi đều chảy vào trong miệng, không kiên nhẫn sách nói: “Dẫn đường.”

“Được rồi!”

Ngắt điện thoại, hắn nắm khăn giấy lên, lau lau mũi nhỏ tinh xảo của cô một phen, đau đến cô —ngao ngao– kêu to.

“Tô ca, nhà cậu đào đâu ra biển vậy a?” Người đang lái xe lộ ra một cái ánh mắt khinh thường Tô Hòa Mặc : “Lừa Bạch ca như vậy không tốt lắm đâu, khẳng định sẽ bị đánh.”

“Nếu không phải các cậu kéo tôi đi tham gia hoạt động câu lạc bộ, tôi có thể nói với cậu ta đi xem biển sao? Còn đúng ngay ngày thời tiết quỷ quái này , tôi không thu thập cục diện rối rắm ai thu thập.”

“Ha ha, vất vả Tô ca, coi như đi nhà cậu tránh mưa luôn đi, nếu Bạch ca muốn đánh cậu thật , chúng em sẽ ngăn đón!”

Tô Hòa Mặc trợn trắng mắt, mở bản đồ trên điện thoại, giọng nữ máy móc chỉ huy lộ tuyến đường đi, hắn bắt chéo chân dựa vào ghế, ôm cánh tay thở hổn hển.

Hắn cũng không phải là người tốt lành gì , cũng không phải muốn lấy lòng Bạch Dương, chỉ là nghe được người đầu kia khóc nấc không ra tiếng nghẹn khí, liền biết có bao nhiêu thất vọng rồi.

Tô Hòa Mặc ở trong một tầng chung cư kiểu cũ , thang máy chật hẹp dơ bẩn , Bạch Dương nỗ lực vững vàng ôm cánh tay đứng ở trung gian, ghét bỏ đến nổi hắn không muốn chạm vào bất luận chỗ nào, Tiêu Trúc Vũ khụt khịt tò mò nhìn xung quanh , như một đứa trẻ đơn thuần chưa hiểu việc đời .

Hắn nói biển, cũng chỉ là một bức họa mà thôi.

Mới vừa vào cửa liền nhìn thấy trên tường treo một bức tranh lớn, Tô Hòa Mặc cười hì hì chỉ vào bức tranh biển rộng màu lam nói: “Xem, biển.”

Đôi mắt lặng lẽ dời đến trên mặt Tiêu Trúc Vũ , biểu tình tuy rằng chưa nói tới có bao nhiêu cao hứng, nhưng cũng không quá thất vọng, cô nhìn thấy phòng khách trong nhà tràn đầythuốc nhuộm cùng dụng cụ vẽ tranh.

Bạch Dương nhăn lại mi: “Cậu vẽ tranh?”

“Đều là hứng thú yêu thích hai năm trước , hiện tại chỉ vứt ở kia thôi.”

Sáu người cùng câu lạc bộ ùa vào theo phía sau, thuần thục cõng bàn vẽ cùng công cụ dỡ xuống, tìm vị trí dựa vào cửa sổ chống đỡ , Bạch Dương không thể hiểu được nhìn bọn họ.

“Đây là đang làm gì?”

Tô Hòa Mặc liếm hàm răng cười: “Bạch ca, tôi có phải đã quên nói cho cậu biết, chúng tôi là câu lạc bộ vẽ tranh hay không, đi xem biển chính là vẽ vật thực.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận