Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nửa tiếng sau, cô thấy trên giấy , vẽ hình dạng giống như đóa hoa hướng dương, kinh ngạc cảm thán trong lòng, tươi cười ở khóe miệng cũng chưa từng hạ xuống .

Thật xinh đẹp, quả thực cùng chị kia vẽ ra giống nhau–đều xinh đẹp .

Màu vàng nhạt phối màu cùng màu quất, có loại ôn nhu, tư thái hoa hướng dương như được trọng sinh lần nữa, hoa tuy rằng vẽ rất trừu tượng, nhưng vì phối màu rất đẹp, nên rất dễ dàng phân biệt ra ,đây là một đóa hoa hướng dương.

“Thật là lợi hại.”

Hoàn toàn tương phản với bức tranh chứa những đường cong rối loạn lung tung ban đầu cô vẽ, những cái đó đúng thật quá xấu.

“Tôi đã nói mà.” Tô Hòa Mặc sờ sờ một phen mũi hừ: “Còn không tin, lại cho cô một cơ hội cuối cùng , muốn bái tôi làm thầy hay không?”

“A muốn muốn! Tiêu Tiêu muốn!”

Cô nhảy dựng lên, hai mắt sáng lên khát vọng, nắm chặt nắm tay: “Muốn bái sư thì cần làm gì, có phải nên dập đầu hay không a?”

Câu lạc bộ người phụt cười: “Dập đầu không phải kết hôn bái đường sao, bái sư khẳng định đến lấy điểm chỗ tốt a, hối lộ cấp Tô ca mấy bao yên là được.”

“Cô nói lung tung rối loạn gì vậy!” Tô Hòa Mặc đem bút vẽ ném vào thùng nước, ngẩng đầu nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc trầm tư, giống như thật sự đem lời nói giỡn của hắn thành thật vậy .

“Không cần, chỉ cần nghe lời , tôi sẽ dạy cô, tôi thích học sinh nghe lời.”

“Tôi, tôi khẳng định sẽ nghe lời!”

Tiêu Trúc Vũ đem bút bỏ vào trong thùng nước rửa hai lần, vẩy sạch sẽ vệt nước đặt trong tay đưa cho hắn, tràn ngập khát vọng, hùng tâm tráng chí: “Sư phó, thỉnh cậu dạy tôi vẽ tranh!”

“Ha ha ha.” Tiếng cười vui ầm ĩ trong phòng khách hết đợt này đến đợt khác,truyền vào bên trong phòng ngủ, Bạch Dương nhắm hai mắt, mày phẫn nộ đè ép.

Đôi mắt tiều tụy sung trướng tơ máu mở to, hắn ôm cánh tay cuộn chân dài lên , nghẹn khuất nằm nghiêng, nửa khuôn mặt vùi vào cổ áo rầu rĩ không vui, mí mắt mệt mỏi đã nhẫn tới cực hạn rồi.

Nếu bên ngoài còn dám truyền ra thanh âm, hắn không cam đoan giây tiếp theo có thể lao ra ngoài đánh người hay không.

Thật vất vảan tĩnh lại lần nữa, khi đang muốn nhắm mắt lại , Bạch Dương nhìn thấy trên mặt đất rơi xuống một giấy.

Vẽ đến giữa trưa, Tô Hòa Mặc đặt mười phần cơm hộp, Tiêu Trúc Vũ ngửi được cơm mùi hương thèm thuồng, ném bút xuống.

Bên ngoài mưanhỏ đi không ít, hắn do dự không biết có nên đi kêu Bạch Dương rời giường hay không, dù sao hắn khẳng định cũng sẽ mang cô đi.

“Có thể ăn cơm sao?” Tiêu Trúc Vũ nhìn chằm chằm bao plastic, mùi hương đồ ăn truyền từ trong này ra , nếu bây giờ cô là tiểu cẩu cẩu, giờ phút này cái đuôi của cô đã sớm vẫy vẫy không ngừng.

“Có thể, cô xem cô muốn ăn cái nào.”

“Tô ca, có phải nên gọi Bạch ca một tiếng hay không ?”

“Cậu ta khi rời giường có chút bực bội, tôi đi xem cậu ấy đã tỉnh không đã.” Tô Hòa Mặc đem một phần cơm đặt ở trước mặt cô , đi đến cửa phòng ngủ.

Ấn then cửa, nhẹ nhàng vặn xuống , khi đẩy cửa ra kèm thêm thanh ân kẽo kẹt rung động , thật cẩn thận thăm dò đi vào.

Người vốn nên nằm ở trên giường , không biết vì sao ngồi ở bàn sách của hắn, trong tay cầm một tờ giấy nhìn lên.

“Bạch ca, cậu tỉnh.”

Tô Hòa Mặc đem cửa mở ra, nhìn màu sắc tờ giấy trong tay hắn , đồng tử đột nhiên co chặt, theo bản năng giữ cửa đóng lại.

Bạch Dương mặt không biểu tình quay đầu.

“Bạch ca, cái kia, là của tôi.”

“Thư tình.”

Quầng thâm màu xám ở dưới mắt mắt rất sâu,nhìn chằm chằm như hận không thể xuyên thủng thành cái lỗ trên người Tô Hòa Mặc.

Tô Hòa Mặc xấu hổ, không mất lễ phép cười cười.

“Cho ai.”

“Này, tốt xấu cũng là việc riêng tư của tôi, Bạch ca cậui ——”

“Nó tự rơi xuống, tôi chỉ là nhìn thoáng qua, nhưng tôi phát hiện, ngoài tờ giấy này còn có rất nhiều tờ khác, hơn nữa mặt sau mỗi tờ đều kẹp một tờ bài thi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận