Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được được.”

Hắn nhanh chóng lấy bút ra viết xuống những chữ to rồng bay phượng múa , sau đó nhanh chống truyền cho người phía sau.

Từ bàn đầu truyền theo thứ tự đến bàn cuối, trừ bỏ tiếng giấy bút cọ xát , thì ngay cả một tiếng ho khan cũng không có, mặc dù chuông học đã vang lên, cũng không ai lên tiếng nhắc nhớ.

Lão sư đứng ở cửa dựa hành lang lan can, ra vẻ không có việc gì cầm giáo án trong tay.

Thẳng đến khi người cuối cùng viết xong, cũng chỉ tốn hơn mười phút, Bạch Dương thấy cô ôm bảng biểu chứa chữ viết rậm rạp cười rộ lên, mới kẹp thuốc rời đi.

Người bị chặn ngoài cửa ngoài lão sư còn có Tô Hòa Mặc, thấy hắn đi rồi, mới vào phòng học, ngồi vào bàn.

“Bắt đầu học, đem sách mở ra a.” Lão sư gõ sách giáo khoa, –khụ– hai tiếng.

Tiêu Trúc Vũ mở sách ra, bảng biểu được kẹp ở giữa sách,nhìn các ý tưởng của bạn học .

Trừ người đầu tiên viết có chút khác thì những người phía sau đều có cùng một câu trả lời, đủ các loại bút viết, viết xuống: Không có ý tưởng.

Không dám có ý tưởng.

Cứu cứu tôi.

Bạch Dương là ma quỷ.

……

“Ngày hôm qua tôi dạy cô các màu sắc tương phản đã nắm kỹ chưa?”

Cô có “Nhiệm vụ”, Tiêu Trúc Vũ bắt đầu mỗi ngày liền vùi đầu vẽ tranh, đi đến trường học sớm, để Tô Hòa Mặc dạy cô.

“Hiểu rõ, tôi biết rồi.”

“Vậy hôm nay cô vẽ bầu trời xanh đi, tôi muốn nhìn trình độ phối màu học được đến đâu rồi.”

Trời xanh?

Tiêu Trúc Vũ quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, hôm nay mây đen.

“Không có trời xanh.” cô vểnh lên miệng lẩm bẩm, một bộ dáng lên án , trời không xanh làm sao cô vẽ được.

“Không phải bầu trời xanh chân thật , mà là bầu trời xanh trong tưởng tượng của cô, cô nghĩ nó có hình dáng màu sắc như thế nào thì liền đem nó vẽ ra như vậy, trong đầu mỗi người hẳn là đều có một trời xanh khác nhau.”

“Là vậy sao?” cô tò mò chớp chớp đôi mắt.

“Đương nhiên.” Tô Hòa Mặc lấy một cây bút chì màu trên bàn , muốn vẽ ví dụ cho cô nhìn , nhưng lại đình chỉ.

“Không, vẫn là tự cô vẽ ra trước đi,vẽ ra để tôi nhìn xem, bầu trời xanh trong đầu cô có bộ dáng gì.”

Ý tưởng trong đầu cô thật sự là quá thuần khiết, giống như trẻ con vậy, nếu hắn vẽ trước cô khẳng định sẽ bắt chước theo, bằng trí tưởng tưởng của mình vẽ ra, dù là trừu tượng cũng sẽ đẹp theo cách riêng.

“Vậy tôi đây thử xem, sắp vào tiết tự học rồi, tôi phải vẽ nhanh một chút mới được.”

“Không cần nóng nảy, chậm rãi vẽ, dụng tâm mới có thể vẽ ra tới tác phẩm đẹp.”

Cô gật gật đầu ngữ khí sùng bái thành kính: “Cậu hiểu thật nhiều a, đi học cũng quá lãng phí , cậu là thiên tài, cậu có thể đi làm lão sư cũng được!”

Đồng tử của hắn hơi hơi lay động.

Đắn đo nắm chặt bình nước khoáng trong tay , chai nhựa cọ xát phát ra tiếng vang.

kẽo kẹt

“Tiêu Trúc Vũ.” Thấy cô cong eo nghiêm túc vẽ tranh, cũng không ngẩng đầu lên đáp một tiếng.

“Lần đầu tiên có người khen tôi như vậy .”

“Hì hì, tôi cũng thích nhất là được khen.”

“Ừm, nhưng sao cô lại đứng vẽ? Như vậy thấ rõ hơn sao?”

“Eo đau.” cô xoa phía sau lưng nhìn hắn, tay lại dời xuống , xoa đến trên mông, ủy khuất bất mãn lẩm bẩm: “Nơi này cũng đau, còn có nơi này, tiểu bức cũng đau.”

“Cô mẹ nó ——!”

Tô Hòa Mặc đem đôi mắt trừng thành hạch đào, muốn nói lại thôi nói, giương miệng, không biết nên nói cái gì, Tiêu Trúc Vũ nghe hắn hô một tiếng lớn ,bị dọa đến mức đứng nghiêm tại chỗ.

“Cô mẹ nó có biết là cái gì nên nói cái gì không nên nói hay không! Gì, gì bức a! Không cho lại nói những lời này, với ai cô cũng nói như vậy sao?”

“Chính là, ô ô Bạch Dương, chính là nói như vậy, tôi không biết, nói như thế nào.”

“Tôi không có ý mắng cô, mà nhắc nhở cô ,loại lời nói này không thể tùy tiện nói!”

“Chính là đau, Tiêu Tiêu chính là đau a.” cô vô tội nắm bút, cúi đầu mềm yếu chít chít hút cái mũi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận