Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô —— ô ——”

Kêu không ra tiếng, thậm chí còn phát ra thanh âm —ục ục — .

“Thanh tỉnh sao?”

Nâng khuôn mặt chật vật của cô lên , lại hỏi thêm một lần, không khó nghe ra được sát khí chứa trong đó.

Tiêu Trúc Vũ ho khan thở hổn hển, căn bản không có biện pháp nói chuyện, vì thế hắn lại một lần nữa ấn đầu cô xuống, cả khuôn mặt điều chìm trong nước.

Lần này thời gian càng dài, cô nỗ lực nắm cạnh bồn rửa, không hoạt động được chút nào, ngay cả đầu cũng bị ấn đến gắt gao, không cho cô có nửa phần cơ hội giãy giụa, xoang mũi cùng cổ họng đều bị sặc .

Nước nhấn chìm khuôn mặt làm cô hít thở không thông , cánh tay cũng dần dần mất hết sức lực, ghé vào đá cẩm thạch ẩm ướt n, tùy ý để hắn tàn sát bừa bãi.

Tiêu Trúc Vũ trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh, bà ngoại, Tô Hòa Mặc. cô suy nghĩ đến những người có thể đến cứu cô, nhưng trong đầu lại chỉ còn lại hình ảnh đầu tóc buông xõa rối tung vừa mắng cô vừa đem cô ấn vào nước chất vấn.

“Mày sao lại không chịu chết đi!”

Bạch Dương trong cơn giận dữ rít gào: “Lão tử hỏi lạ em một lần cuối, thanh tỉnh chưa!”

“Tôi hỏi em đã thanh tỉnh chưa!”

Thanh âm kinh thiên động địa của hắn quanh quẩn vang dội khắp hành lang .

Nếu không phải hắn tay vẫn luôn túm tóc cô, đầu của Tiêu Trúc Vũ cũng đã nện xuống trên mặt đất, biểu tình của cô mờ mịt, sợ hãi, đau đớn giương miệng, như nai con kinh hoàng sợ sẽ chết dưới tay của hắn.

“Tiêu Trúc Vũ, muốn chết tôi liền thành toàncho em, mỗi lần đều không nhớ lâu, khiêu chiến điểm mấu chốt của tôi, xem ra là do tôi chưa giáo huấn em đủ a!”

Cô đau đớn ,chân cũng vô lực khụy xuống, hai chân quỳ xuống đất, chỉ có hắn vẫn nắm chặt tóc cô, bị bắt quỳ xuống đất vẫn phải ngửa đầu, nhìn nam sinh luôn muốn chi phối cuộc sống của cô.

“Đừng giết tôi.”

Thanh âm của cô rất nhỏ, hô hấp thở gấp trầm trọng ,ngữ khí xin tha mười phần thành khẩn, khóc lóc biểu đạt ý nguyện muốn sống có bao nhiêu thành ý liền có bấy nhiêu thành ý.

“Ô ô đừng giết tôi, đừng giết tôi.”

Sao Bạch Dương lại có thể giết cô được, chỉ muốn giáo huấn cô mà thôi, cô ngốc này ngu muốn chết.

Hắn đem người một đường kéo trở về phòng học, đầu Tiêu Trúc Vũ vẫn còn ẩm ướt bị ném ở trên bàn học của mình, Bạch Dương lấy hết tất cả cọ màu,ném toàn bộ vào thùng rác.

“Tôi mặc kệ mấy thứ này là ai cho em, nhưng ở trước mặt tôi, em nếu còn dám vẽ tranh,tôi liền chặt đứt một ngón tay của em.”

Hắn cầm sách bài tập đã bị cô vẽ tràn đầy những hình xấu không hiểu, không chút cố sức xé nát.

Bạch Dương luôn dùng tư thái cao cao tại thượng từ trên cao nhìn xuống, trời sinh đã có quyền có tiền làm hắn không chút nào cố sức mà vẫn có thể hủy diệt hy vọng cùng mộng tưởng của một người.

Trên bàn là sách bài tập bị xé nát vụn , chỉ cần là vở có hình vẽ do cô vẽ lên, hắn sẽ đem toàn bộ xé nát.

Tô Hòa Mặc trốn học trở về mới biết được Bạch Dương đã làm gì với cô,bạn ngồi cùng bàn bát quái, căn bản chưa từng thấy qua trận thế này, nhe răng nhếch miệng nói: “Cậu không tận mắt chứng kiến đấy thôi, cậu ta kéo người từ hành lang vào, tóc cũng bị nắm đến rụng đầy đất!”

Tiêu Trúc Vũ ghé vào trên bàn, cánh tay đè nặng nhữngtrang giấy bị xé nát phía dưới , cô vẫn không nhúc nhích giống như là ngủ rồi, Tô Hòa Mặc nhìn bả vai run rẩy của cô, rõ ràng là đang khóc.

Thứ sáu tan học, cô lưu lại trong phòng học để trực nhật, Bạch Dương không tới tìm cô, mãi cho đến sau hai giờ tan học cô mới quét tước xong, đeo cặp sách lên liền hướngvề nhà mà chạy, còn phải chuyển ba trạm xe buýt.

Trong lòng vẫn luôn nhớ thương bà ngoại, chưa đi vào cửa nhà đã nghe mùi hương màn thầu rồi.

Nhìn thấy bà đang ngồi bên cạnh cái nồi to hấp màn thầu, Tiêu Trúc Vũ vừa vội vàng kêu bà, vừa chạy tiến lên dang tay muốn bà ôm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận