Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai u.” Mặt Vinh Y Ngọc cười như nở hoa, dùng cánh tay sủng nịch ôm cô: “Liền nhớ bà ngoại như vậy sao?.”

“Ô nhớ, Tiêu Tiêu thật nhớ ô ô, bà ngoại, bà ngoại bà ngoại.”

Cô ủy khuất khóc ra, không ngừng rúc tới rúc lui ở trong lòng bà, nước mắt cũng cọ trên tạp dề dính đầy bột mì.

Vinh Y Ngọc tưởng cô đã lâu chưa trở về, nhớ nhà: “Đi rửa tay sạch sẽ ăn màn thầu, cố ý làm cho con, ăn nhiều một chút.”

“Cảm ơn nà ngoại.” cô hút nước mũi, đem lòng Vinh Y Ngọc ngọt hỏng rồi, dùng tay áo lau khô cho cô: “Cô nương đã bao lớn rồi mà còn khóc, nhớ bà ngoại thì liền ăn nhiều màn thầu một chút.”

“Ô ô, con ăn, Tiêu Tiêu sẽ ăn rất nhiều rất nhiều!”

Đôi mắt Vinh Y Ngọc cười đến nếp nhăn khóe mắt cũng xếp thành chồng lên nhau , mang cô đi rửa tay.

Dùng khăn lông lau khô cho cô, xoay người đi đến ngăn tủ lấy ra một hộp bút màu nước mới tinh.

“Bạn học của con vừa rồi đưa tới một hộp cọ màu, nói là lúc con trở về thì phải cho con, đưa tiền cậu ta cũng không cần, liền cho cậu ta một vài cái màn thầu, cậu ta còn nói là không cần nói cho con là cậu ta đưa, nhưng người ta cho đồ con, con nên cảm kích cậu ta, không thể coi như không biết.”

Hai mắt Tiêu Trúc Vũ sáng lên nhìn hộp màu đủ mọi màu sắc kia, thật cẩn thận cầm trong tay.

“Là một nam sinh họ Tô , Tiêu Tiêu ở trường học giao lưu nhiều bạn học như vậy a, lần trước người lái xe đến đón con, cũng là bạn sao?”

“Cậu ta mới không phải đâu!” Vui vẻ ôm cọ màu quên hết tất cả, cô vô tình nghĩ đến bức tranh mà Bạch Dương đã huỷ hoại, khổ sở: “Bà ngoại bà ngoại, con vẽ tranh, con học thật nhiều cách vẽ tranh! Con muốn vễ một bức cho bà xem.”

“Được, Tiêu Tiêu của chúng ta sao lại ngoan như vậy , khai giảng con mang theo chút màn thầu cho bạn học con ,phải chân thành cảm ơn người ta.”

Tiêu Trúc Vũ ngoan ngoãn gật đầu, lão nhân vỗ đầu cô ,tươi cười trước sau vẫn không giảm .

Tuần sau chính là đại hội thể thao,một bức tranh cô cũng không vẽ được, ở nhà hai ngày, dùng bút màu của Tô Hòa Mặc đưa tới, vùi đầu vẽ ra sáu tác phẩm, còn dựa theo ý kiến của các bạn học trong lớp mà vẽ ra một bức cuối cùng, một con ác ma bay trên không trung , sau đó là dùng cọ màu xiêu xiêu vẹo vẹo viết xuống, Bạch Dương là ma quỷ.

Đến trường học liền đem tác phẩm của mình cho lão sư, Lâm lão sư không chút nào bủn xỉn, khen ngợi cô, đều đã cao trung, cũng hiếm khi có thể nhìn thấy nét bút ấu trĩ như vậy .

“Vẽ không tồi đâu, nhìn ra được em rất dụng tâm.”

Cô đắc ý cười hì hì, lần đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ mà lão sư giao , đủ để cho cô vui vẻ thật lâu.

Tranh được dán lên biểu ngữ của lớp, trừ bỏ đoạn nhạc đệm quở trách của Bạch Dương. Thì nghi thức khai mạc đại hội thể thao diễn ra rất tốt, mỗi lớp đi qua từ sân thể dục , đều phải cầm một cái khẩu hiệu, năm bức họađược dán lên trên khẩu hiệu nghiêm túc đứng đắn, có vẻ phá lệ xuất chúng.

Đại hội thể thao có người ngoài trường học tới tham quan, trong trường học chưa từng náo nhiệt như vậy, thông thường buổi sáng Bạch Dương sẽ không tới, Tiêu Trúc Vũ cầm màn thầu bà nội cho cô muốn đi tìm Tô Hòa Mặc, nhưng tìm nửa ngày, từ phòng học đến sân thể dục cũng không thấy người.

“Người đâu?”

Cô còn nói cảm ơn với hắn.

Tiêu Trúc Vũ đem màn thầu từ trong cặp sách móc ra , dứt khoát nhét vào bàn học của hắn.

“Tiêu Trúc Vũ.”

Trong phòng học có người kêu cô, cô vội vàng đáp lại, từ phía dưới bàn học đứng lên.

Trước cửa, là một người phụ nữ cô không quen, hình như là lão sư.

Người phụ nữ bọc mình kín mít, mang kính râm khẩu trang, ăn mặc đơn giản váy dài màu đen cùng giày da, tóc đen thẳng dài dừng ở sau lưng, thanh âm mang ý cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận