Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không biết tôi sao?”

Cô nhìn người phụ nữ gỡ kính râm xuống, mờ mịt nhìn chằm chằm, biểu tình ngu si lắc đầu.

Bạch Dương ngồi xổm trên ống thép xi măng, ném đầu lọc thuốc từ trong miệng vừa hút xong xuống, đạp trên cỏ.

Có một người nằm cuộn tròn bên cạnh , bị loạn chân quần ẩu đá đấm đau đớn hừ hừ lên, cho dù che chở đầu, mặt cũng bị dẫm vài cái .

Phun ra một ngụm sương trắng cuối cùng , hắn không nhanh không chậm nhìn lại, người đó đã bị đá đến eo cũng không đứng thẳng dậy nổi.

“Chưa ăn cơm sao, dùng sức cho tôi.”

Sắc mặt của mấy người vây quanh đánh đấm có chút cương cứng.

Bọn họ trước nay chưa từng nghĩ đến, có một ngày nhận được mệnh lệnh đánh Tô Hòa Mặc.

“Bạch ca, được rồi……” Vũ Thuận Hoà nhỏ giọng hỏi: “Chính là, giáo huấn một chút không phải đủ rồi sao?”

“Tôi nói cậu dừng sao?”ánh mắt hắn sắc bén trừng qua, ngữ điệu giận dữ không có cảm tình bộc lộ ra ngoài.

Bạch Dương nhảy xuống ống thép, đi đến trước mặt Tô Hòa Mặc, một chân hung ác dậm lên bụng hắn, Tô Hòa Mặc đau đến phải kêu rên, trực tiếp cuộn tròn thành một quả bóng.

“Tay nào chỉ cho cô ấy tô màu ?”

Tô Hòa Mặc không rên một tiếng, cánh tay nắm chặt, đau đớn làm ngũ quan có vẻ dữ tợn .

“Không nói đúng không?”

Hắn như không thèm để ý cười lên, nghiêng đầu, vặn cổ.

“Có thể, vậy hai tay đều bẻ gãy đi.”

Giày thể thao dẫm vào cánh tay hắn, bụi đất chung quanh đều bị loạn đá mà bay lên bụi đất.

Bạch Dương ngồi xổm mặt trước hắn, lười biếng cười nhẹ, dường như đang khinh thường hắn, Tô Hòa Mặc chỉ cảm thấy mình đau sắp chết rồi.

“Cho rằng lần trước tôi cảnh cáo cậu chỉ là nói giỡn? Cậu rất có tự tin, cảm thấy tôi sẽ không đối với cậu như vậy sao.”

Chân hắn bắt đầu dùng lực, giống như muốn nghiền nát da thịt dưới chân, lục phủ ngũ tạng của hắn đều bị đá đau đến không dám thở mạnh, nghẹn hô hấp gian nan thở dốc.

“Ngạch……”

Nhìn mặt hắn dần dần hồng lên , biểu tình chung quanh người liên tiếp cắn chặt hàm răng, Bạch Dương thoạt nhìn chính là thật sự muốn làm đến cùng.

Mắt thấy cái tay trên đất kia khó giữ được, hắn đau đến nổi phải dùng tay trái bắt lấy bùn đất, dùng sức moi đất ,ngay cả cổ cũng bị nhổ tận gốc, hàm răng cắn chặt tràn ra rên rỉ đau đớn làm người nghe thấy –da đầu cũng tê dại.

“Bạch ca… Bạch ca.” Vũ Thuận Hoà nhỏ giọng kêu hắn, người chung quanh đều bắt đầu lung tung rối loạn sôi nổi lên tiếng khuyên can, hắn cười lạnh thanh âm mỏng lạnh như tơ, chân dẫm không lưu tình chút nào, lòng bàn chân trái phải hoạt động, xương tay của hắn bắt đầu phát ra thanh âm cọ xát.

Tô Hòa Mặc vốn định cứng rắn chịu đựng, nhưng hắn lại phát hiện chính mình căn bản nhịn không nổi, rốt cuộc đau đến không nín được mà gào rống lên, muốn đem tay mình rút ra, phản ứng trong dự kiến của Bạch Dương , khóe miệng nhìn như cười, thực tế hàm răng dùng sức dán sát cắn chặt, muốn đem tay Tô Hòa Mặc dẫm đến biến dạng!

Thanh âm xương đứt gãy không vang dội như vậy , nhưng hắn vẫn là có thể cảm giác được rõ ràng xương cốt đã sai vị, đau đớn, da thịt nóng rát, vốn là xương cốt nên dán sát nay bị chia lìa thành hai, ti gân nối liền bị lôi kéo đến cực hạn.

“A —— a a!”

“Bạch ca! Bạch ca!”

Có người từ phía sau chạy tới thở hổn hển kêu to tên hắn, chạy vội đến còn thiếu chút nữa là bị cục đá trên mặt đất vướng ngã.

“Tiêu, Tiêu Trúc Vũ bị một người phụ nữ mang đi, là bị kéo đi! Tôi không đuổi theo kịp, mới từ sân thể dục về phòng học liền thấy cô ấy bị kéo đi rồi, ở cửa có quá nhiều người!”

Ánh mắt Bạch Dương lạnh lẽo như dao xoẹt qua, chạy qua người bị dọa ngốc mà vướng ngã, bước nhanh xẹt qua một trận gió, Tô Hòa Mặc đau đớn bò trên mặt đất , những người khác vội vàng nâng dậy.

“Tô ca, không có việc gì đi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận