Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hình ảnh này tựa như Tử Thần đang kéo rìu bước từ địa ngục lên.

Người phụ nữ té ngã lộn nhào từ trên mặt đất đứng dậy, không chút nào bận tâm mình đang mặc váy, mở cửa sắt không ra , liền hướng về đám đông trên sân thể dục mà chạy, giày cao gót làm người phụ nữ có vài lầm sắp té sấp xuống, bộ dáng vắt giò lên cổ mà chạy, rất buồn cười , làm người xung quanh không ngừng lên tiếng nhạo báng.

Ném côn đi, Bạch Dương xoay người ôm chầm bả vai Tiêu Trúc Vũ, cô khóc đến muốn bất tỉnh nhân sự, không biết ủy khuất đâu ra mà lớn như vậy, giương miệng đem nước mắt chảy xuống ăn vào miệng, bộ dáng ô ha thở không nổi vừa buồn cười lại vừa làm người ta đau lòng.

Bạch Dương cầm áo hoodie của mình lau mặt cho cô, sức lực mạnh không ôn nhu thô lỗ, niết đau cái mũi cô, ômcô đi về phía trước , một bên hỏi: “Khóc cái gì?”

“Hả? Cùng lão tử nói cho rõ.”

Giống như một đôi tình lữ thân mật khăng khít, không chút nào để bụng ánh mắt của người chung quanh .

Tô Hòa Mặc bị người đỡ từ trong phòng khám ra bên ngoài vừa vặn thấy một màn như vậy, chân đi không nổi, che lại cái tay bị dẫm trật khớp, đau đến rớt nước mắt.

“Bà ngoại nói, tôi không có mẹ.”

Tiêu Trúc Vũ ôm bánh mì mà hắn mua cho,vừa ăn, vừa mơ hồ không rõ, trả lời vấn đề của hắn: “Nhưng là, ngô, cô kia đột nhiên lại nói là mẹ của tôi, tôi có chút tin tưởng , bởi vì hình như tôi đã nghe qua thanh âm của cô kia rồi.”

“Nga?”

Bạch Dương tò mò, cuộn một chân lên , dù đang ngồi trên ống thép cũng cao hơn một cái đầu so với cô , đưa tay phải xoa đầu cô hỏi: “Em đã gặp qua mẹ mình chưa? Tôi còn tưởng rằng em từ lúc sinh ra đã là cô nhi.”

“Mới không phải đâu!” Tiêu Trúc Vũ đang ăn cũng thực nhanh sốt ruột đáp lời, đồ ăn ngon từ trước đến nay luôn là một thứ có lực hấp dẫn chí mạng đối với cô , như sợ ăn hai miếng liền bị đoạt, nên dù nói cà lăm cũng không quên cắn thêm một miếng, nghẹn chết đi sống lại, vẫn không quên đáp lời.

“Tôi có mẹ! Bà ngoại nói lúc tôi chín tuổi thì cô ta liền bỏ đi rồi, ghét bỏ tôi là đứa con gái không cha hàng lỗ vốn, liền đem tôi ném cho bà ngoại, hơn nữa, hơn nữa tôi nhớ rõ.”

Trong miệng nhét kín bánh mì không kẽ hở , cô cố gắng nuốt xuống, mắt thấy khi nói chuyện, những miếng bánh mì liền từ trong miệng phun ra, dùng một ngón tay chọc trong miệng, đem hư những mảnh bánh mì được cắn nhuyễn áp lại vào yết hầu.

“Nhớ rõ cái gì?” Bạch Dương đem điếu thuốc kẹp ở tay trái đưa vào trong miệng.

“Cô ta đem tôi đầu ấn vào trong nước, nói tôi đi tìm chết đi.”

Hành vi quá mức vi phạm đạo đức, nhưng lại rất bình tĩnh được nói ra từ miệng cô, trong lúc nhất thời làm Bạch Dương sửng sốt.

“Kỳ thật vốn là tôi không nhớ rõ, nhưng do lần đó rơi vào trong nước nên liền nhớ lại.” cô nghiêm túc nhớ về hồi ức, đem trong bánh mì trong miệng nhai lui nhai tới: “Hơn nữa, cậu đem tôi ấn vào trong nước , tôi cũng nhớ.”

“Cô kia vừa tốt vừa xấu, bà ngoại nói nữ nhân này cả đời trãi qua cũng không tốt lắm, nhưng cô ấy hôm nay lại nói muốn mang tôi đi ăn ngon, đại khái cũng cũng có chút tốt đi.”

Tiêu Trúc Vũ cúi đầu tiếp tục đem bánh mì gặm, mất mát ủ rũ héo úa, nói ra những lời ấu trĩ như đứa bé, âm sắc non nớt vô cùng, rõ ràng thật không cam lòng lại tức giận,nhưng cũng đành bất đắc dĩ.

“Tôi, tôi không thích,mẹ của tôi, cô kia không phải là mẹ của tôi, cô ấy muốn đem tôi đi, bà ngoại khẳng định sẽ thương tâm,tôi hy vọng cô ta cả đời sẽ không tốt, tuy rằng cô ta là mẹ tôi.”

Nghe cô lẩm bẩm oán giận, thế nhưng cũng là một loại hưởng thụ.

Như đứa trẻ nói ra những lời xuất phát từ nội tâm cho hắn nghe, Bạch Dương đem bánh mì trong tay cô cướp đi, lại lấy thuốc trong miệng xuống, ánh mắt dính chặt lên bánh mì: “A, tôi còn chưa có ăn xong, cho tôi, cho tôi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận