Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bạch Dương, chú là cẩu sao? Đem xe anh biến thành như vậy.”

Sơn ở cửa xe đã hoàn bị trầy xướt hết, đầu xe cùng đuôi xe không biết bị va chạm ở đâu tạo thành móp méo gập ghềnh nhiều nơi, vốn dĩ xe thể thao nên sàn xe rất thấp, phía dưới bị cọ càng thảm hơn, không nỡ nhìn.

“Anh cũng không phải chỉ có một chiếc này.”

“Đừng trách anh không nhắc nhở chú, bằng lái kia của chú vẫn ở trong khoảng thời gian chấp hành nghiêm phạt .”

“Dong dài, em chờ anh lâu như vậy cũng chưa nghe anh nói đến việc cần nói.”

Bạch Dương đi theo hắn vào: “Kêu em trở về rốt cuộc là muốn làm gì?”

“Đợi chút nói tỉ mỉ.”

Cửa mới vừa mở ra, người phụ nữa mặc váy hai dây, quỳ gối ở kệ dép, cúi đầu đem một đôi dép lê màu đen tinh tế bày ở trước mặt hắn .

Vai cùng cổ đều lõa lồ không hề được che đậy , lộ ra làn da đã hoàn toàn thay đổi thành màu xanh tím.

Nhìn thấy là hai người, cô nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lại, lại vội vàng thấp hèn, co quắp chống hai chân đứng lên, nhỏ giọng hoảng loạn: “Em đi châm trà.”

Bạch Dương từ một bên tủ giày lấy ra dép lê dự phòng .

“Sao đột nhiên lại cho chị ta xuống lầu, cho chị ta cơ hội chạy ?”

Trong xoang mũi Bạch Vân Yển phát ra một tiếng cười vân đạm phong khinh ,sau đó — hừ– kinh thường .

“Cô ấy chạy không thoát.”

“Nói chuyện của chú đi, gần đây mỗi ngày đều ở trong khách sạn, nữ hài kia nhìn thật là đơn thuần, chú xuống tay cũng đừng quá quá mức.”

“Anh cũng như vậy, em có thể tốt đến mức nào?” Bạch Dương cảm thấy anh hắn thật hoang đường, còn có thể nói ra loại này lời nói này.

Đi theo anh hắn lên lầu, Vu Nhứ bưng trà đã chuẩn bị tốt đứng ở lầu một, không dám nhìn bọn họ, yên lặng đem nước trà ấm áp rót vào cốc.

Cô đem tóc phân tán bên hai sườn vai, nỗ lực che đậy những vết ứ thanh trên người .

Bạch Vân Yển ngồi ở trước máy tính, nhập mật mã mở máy tính: “Ba ngày hôm qua gửi tới một bưu kiện, là cho chú.”

“Lão nhân kia lại phạm cái tật xấu gì .”

Bạch Vân Yển ngước mắt nhìn hắn, mang theo vài phần trào phúng.

Bạch Dương ngồi ở đối diện, nhìn thấy ánh mắt này cảm giác được không phải chuyện gì tốt.

Anh hắn xoay màn hình máy tính về phía hắn, trên màn hình là một phong bưu kiện đơn giản, nền trắng chữ đen hết sức rõ ràng.

“Sau học kỳ, ông ấy muốn cho em đi Ireland học.”

“Lão nhân có bệnh sao!” Bạch Dương thô bạo mà đoạt máy tính qua xem.

“Đã nhờ người đem thủ tục nhập học ở trường mới cũng đến rồi , ông ấy biết chú đại khái sẽ không ngoan ngoãn đi qua đó, cho nên thời điểm đó sẽ có chuyên gia tới đón , nếu phản kháng, thì liền mang theo cái chân gãy qua bên đó.”

“Em ở chỗ này rất tốt, ông ấy phát bệnh thần kinh làm gì!”

“Cùng anh bực thì có ích lợi gì đâu.” Bạch Vân Yển dựa sát vào ghế da sau lưng, đạm nhiên cười nói: “Sản nghiệp hiện tại của anh, cũng bị ông ấy quản lí, không giúp đỡ được cho chú.”

Bạch Dương không e dè, tức giận quanh thân phát ra sát khí , nắm chặt tay hung hăng đập manh xuống bàn!

“Lão tử trước nay cũng chưa bị người khác quản qua, ông ta nuôi thả mười mấy năm, em không có khả năng nghe lời mà đi.”

“Cũng đúng thôi, chú thành niên, trách không được ông ấy bắt đầu muốn quản chú.”

“Anh không giúp em, em tự mình nghĩ cách!” Hắn khí thế hung hung xoay người rời đi, Bạch Vân Yển làm như vô ý đem máy tính kéo qua nói: “Cương ngạnh chống trả đối với chú không có chỗ nào tốt, không bằng nghĩ cách làm sao để đem người chú nhớ thương cùng mang đi, thì có vẻ sẽ khả quan hơn.”

Bước chân đã tới cửa bỗng dừng lại.

Bạch Dương đỡ khung cửa, trầm tư một hồi lâu, lại vội vã rời đi.

Đụng phải người phụ nữ dưới lầu , đối mặt với ánh mắt căm ghét của hắn, sợ hãi mà lùi lại phía sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận