Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai cho cạu!”

“Biết rõ còn cố hỏi!” Tô Hòa Mặc không vui muốn cướp lại, không nghĩ Bạch Dương cư nhiên lại có một khẩu súng, trực tiếp ấn ở trán hắn, ngón trỏ đè cò súng.

Loại thanh âm cùng động tác này chỉ có ở trên phim mới có thể xem được, nhưng nhớ về thân phận của hắn, giống như không có cái gì là hắn không làm được.

Thân thể lạnh một nửa, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.

Bạch Dương hướng khẩu súng lên trán hắn ấn xuống, giận không thể nhịn mà đem màn thầu đạp dưới chân nghiền nát, cắn răng nói: “Cảm thấy tôi sẽ không để cậu chết, ở trong địa bạn của tôi nhảy nhót thực kiêu ngạo?”

“Tô Hòa Mặc, lão tử đối với cậu không thể nhịn được nữa! Đây là một lần cuối cùng, dù sao cậu về sau cũng không gặp được cô ấy nữa, nhưng nhớ rõ cho tôi, Tiêu Trúc Vũ là người của lão tử !”

“Bạch Dương!”

Hắn sợ hãi thanh tuyến run run, không tự giác giơ đôi tay lên, tay trái chỉ chỉ vào điện thoại: “Cậu biết hiện tại tôi muốn đi đâu sao? Bà ngoại Tiêu Trúc Vũ gọi điện thoại cho tôi, nói mẹ cô ấy muốn mang cô ấy đi , hy vọng tôi có thể hỗ trợ.”

“Tôi hỏi qua các bạn cùng lớp , cô đã sớm từ trường học rời đi rồi, đến bây giờ còn chưa về nhà, chính là bị mẹ mình bắt cóc, cậu cũng chỉ muốn cô ấy hầu hạ cậu cho sướng , không quan tâm cô ấy hiện tại ở đâu, mẹ cô ấy làm gì, đối xử thế nào với cô ấy!”

“Cậu cầm súng chống đầu của tôi thật là ghê gớm, tôi thừa nhận mình sợ hãi, nhưng nếu không có tôi, cậu sẽ tìm không thấy Tiêu Trúc Vũ đâu.”

Cảm xúc dao động của hắn đã bị lý trí kéo trở về, bên đường một đám người vây xem , ánh mắt dần dần tụ tập đến bên này , đã có người bắt đầu cầm điện thoại muốn báo cảnh sát.

Bạch Dương chịu đựng cảm xúc thịnh nộ , cuối cùng đem họng súng ấn ở trán hắn trán bỏ xuống.

“Tiêu Trúc Vũ ở đâu.”

“Nói a thao mẹ nó!”

Tiêu Trúc Vũ khóc lóc ôm lấy eo hắn: “Tôi không phải ngốc tử, tôi không phải ngốc tử, tôi không phải.”

Cọ nước mắt cùng nước mũi dính đầy một thân hắn, chưa từng khóc đáng thương như vậy , một đám người lớn vây quanh nhưng không có người nào quan tâm cô.

“Cậu muốn làm gì, đây là con gái của tôi!”

Trác Đan Lan nhận ra nam sinh trước mắt này , lần trước ở cửa trường đá cô ta: “Đem con gái của tôi trả lại cho tôi!”

Khẩu súng giơ lên nhắm ngay trán cô ta, đôi mắt trợn to chung quanh tràn đầy tơ máu sung huyết, yết hầu âm trầm nghẹn ngào: “Tôi nói đây là người của tôi, cô lại dám duỗi tay chạm vào em ấy một chút thử xem.”

Tay Trác Đan Lan ngừng ở giữa không trung, khí tràng cường đại cùng súng đạn nặng trĩu uy hiếp, cô ta không dám nhìn thẳng, vẫn luôn chờ đến khi khẩu súng kia di dời đi một chút.

Bạch Dương ôm cô lên xe, cô một đường khóc sướt mướt lôi kéo giọng, không ngừng lặp lại: “Tôi không phải ngốc tử, ô a, tôi không phải ngốc tử.”

Tô Hòa Mặc cưỡi xe máy đuổi theo bọn họ thật lâu, cuối cùng thấy bọn họ về lại khách sạn thường xuyên lui tới .

Nhìn đi vào ngầm bãi đỗ xe , thẳng đến khi chiếc xe biến mất, hắn mới không cam lòng lấy di động ra, gọi điện thoại cho bà ngoại cô.

“Bà yên tâm, người tìm được rồi.”

“Ân, không có việc gì không cần lo lắng, cô ấy hôm nay có khả năng sẽ trở về không được,ở ký túc xá của trường học .”

“Đều khóc một đường, tiểu khóc bao.” Bạch Dương cầm khăn giấy lau nước mũi cho cô, ngồi ở mép giường ôm cô, dù kiên nhẫn lau như thế nào sát đều lau không hết, đôi mắt hiện lên sưng đỏ, nhìn thấy mà ghê người.

“Cô kia nói tôi là ngốc tử, nhưng tôi không phải ngốc tử, tôi không thật sự không phải, ô tôi không ngốc, tôi không ngốc!”

Từ nhỏ đã bị nhiều người kêu là ngốc tử, nhưng cô cái gì cũng đều biết, cô rõ ràng không ngốc, vì cái gì ngay cả mẹ cô cũng nói cô là cái ngốc tử, còn muốn đem cô đẩy cho những người xa lạ đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận