Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trước tiên đem đồng phục dơ hề hề trên người em thay ra đi ,trong phòng ngủ có chuẩn bị váy, thay vào thật xinh đẹp liền ăn cơm.”

Bị hắn thái độ cưng chiều làm lòng lâng lâng, được một tấc lại muốn tiến một thước, Tiêu Trúc Vũ vui vẻ gật đầu, liền nhảy nhót chạy vào bên trong phòng ngủ.

Váy chữ A màu đỏ, ngắn đến đầu gối , trước ngực có nơ con bướm cực lớn, màu sắc tươi đẹp càng làm nổi bậc lần da trắng nõn tinh xảo của cô .

Làn váy bồng rộng thùng thình, như là váy cho bé gái, cô thích cái váy này ,từ phòng ngủ đi ra , mặt luôn cười vui vẻ có chút ngu si.

Bạch Dương nhìn thấy trên đùi cô bị thương, đầu gối cọ trầy da đỏ tươi.

“Đầu gối làm sao vậy?”

“Tôi, tôi hôm nay bị té ngã.” cô nhéo góc váy, ngữ khí hoảng loạn ánh mắt tránh né.

Bạch Dương nghĩ nghĩ, hắn cũng không muốn vào ngày sinh nhật của cô làm ra việc không thoải mái .

“Lại đây ăn bánh kem, còn chưa bao giờ được ước nguyện đúng không?”

“Tôi hôm nay đã ước qua rồi .”

“Vậy sao? Ứơc cái gì?”

Cô lắc đầu: “Nói ra liền không linh, tôi không thể nói!”

“Là không thể nói, hay là không dám nói với tôi, có phải em ước rằng có thể rời khỏi tôi phải không?” Hắn cười như có như không , đối với những lời này của cô có chút tìm tòi nghiên cứu, tâm tồn đọng nghi ngờ, cũng không phải không có khả năng, cô thật sự sẽ ước cái nguyện vọng này.

“Tôi không có!”

“Vậy em ước cái gì.”

“Tôi không thể nói, nói ra liền không linh!” cô ngồi vào trên ghế, khó khăn vân vê váy.

“Nói tôi nghe một chút, chỉ nói cho một người là tôi thôi, tôi sẽ giữ bí mật.” Bạch Dương dỗ cô,lắc lắc chai champagne, càng tò mò.

“Không được không được, nếu tôi nói với cậu, thì hôm nay chính là người thứ hai biết được nguyện vọng, nguyện vọng khẳng định sẽ không được thực hiện!”

Hắn chớp mắt, ánh mắt đột nhiên sắc bén: “Người đầu tiên là ai?”

“Là, là, là bà ngoại!”

“Tiểu ngốc tử, em nếu là dám nói dối, nguyện vọng này không chỉ không được thực hiện, mà còn bị đảo ngược, người giúp em thực hiện nguyện vọng là thần tiên, mà thần tiên lại ghét nhất là người nói dối.”

“Như vậy sao được!”

Ước nguyện của cô là vì bà ngoại, bà ngoại không thể có việc gì, phải luôn ở cạnh cô mới được!

“Ân hừ.” Bạch Dương cười xấu xa buông champagne: “Vậy em còn không mau nói nhanh, bằng không khi ngọn nến được đốt lên, nguyện vọng của em vĩnh viễn sẽ không thực hiện được.”

“Tôi nói, tôi nói, tôi liền muốn bà ngoại vẫn mãi ở cạnh tôi! Hơn nữa lúc ước nguyện lỡ miệng nói ra bị Tô Hòa Mặc nghe được, nhưng mà cậu ta nói hôm nay tôi là thọ tinh, nguyện vọng nhất định sẽ được thực hiện! Thần tiên sẽ không tức giận đi?”

Nghe thấy cái này tên, hắn sắc mặt trực tiếp âm trầm xuống .

“Tô Hòa Mặc?”

Thanh âm càng ngày càng trầm : “Hôm nay em cùng cậu ta gặp nhau?”

Tiêu Trúc Vũ cúi đầu, có chút ủy khuất: “Cậu ta nói muốn chúc mừng sinh nhật tôi.”

Nắm tay đặt ở trên đùi của cô vì khẩn trương mà nắm chặt lại, Bạch Dương lại một lần nữa nhìn đến miệng vết thương trên đầu gối cô, đột nhiên giống như phát điên mà rống giận.

“Em dám để hắn động vào em sao !”

“Tôi hỏi em, là em đã để hắn động vào người rồi đúng không !”

Tiếng hô như sấm bên tai , hắn nắm miệng bình champagne lên, làm bộ muốn đánh cô .

Tiêu Trúc Vũ sợ tới mức run lên, không biết hắn đang nói cái gì: “Đừng đánh tôi, cậu đừng đánh tôi.”

“Cậu ta có động vào em không!” Bạch Dương cầm lấy cái chai chỉ vào mặt cô, trong nháy mắt vẻ mặt hắn đã chuyển thành vẻ mặt quái dị cùng dục vọng đọc chiếm cưỡng hãn, ép tới ngực hắn thở không nổi, dù vậy, hắn cũng muốn chất vấn rõ ràng: “Ruốt cuộc là có động vào không !”

Như thế nào thì tính là động, cái gì mới có thể tính là động.

Tiêu Trúc Vũ không rõ.

“Ô, ô a!”

Cô kéo giọng khóc òa, Bạch Dương đi đến trước mặt cô: “Khóc! Khóc! Mẹ nó, thích quỳ , liền quỳ xuống cho tôi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận