Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tinh dầu hoa hồng , cũng không che giấu được bạo hành mà hắn mang đến, mùi máu nồng đậm, mỗi tế bào đều xúc động kêu gào phẫn nộ .

Tiêu Trúc Vũ quỳ rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng bệch , như cá chết đôi mắt dại ra , khiếp hồn táng đãng càng thêm ngu si, giống cả người huyết nhục mờ hồ bị hong trong gió, giống như một gốc cây khô cằn có thể tàn lụi bất cứ lúc nào .

Túm tóc cô nhấc tới , bộ vị trên thân thể cũng không có bất cứ phản ứng gì như lúc trước.

Thân thể của cô đã bị rơi vào thế giới vô hình , bây giờ chỉ có thể thấy được từng lợi chỉ bạc lóe lên, trở thành một con rối gỗ tùy ý hắn giật dây khống chế .

Hơi thở thoi thóp, da đầu bị hắn nắm lên mà cảm thấy tê dại đau đớn. Da mặt , toàn bộ đôi mắtđều bị lôi kéo lên trên, ánh mắt không còn linh động, một gợn sóng cũng không nổi lên .

Cho dù hắn đem dương vật đưa vào trong miệng cô, bị thao ra cũng chỉ là nước mắt.

Một tiếng xin tha cô cũng không nói nổi, chỉ còn nước mắt l àphương thức dùng để biểu đạt cho sự đau đớn của cô , chân suy sút quỳ bò trên sàn nhà, ngã vào một bãi máu.

“Có khẩu giao cho hắn không! có không!” Bạch Dương bóp mặt cô, đem quy đầu thọc vào thực quản gào thét chất vấn: “Có khẩu giao cho hắn không a! Dương vật hắn đã cắm vào miệng em sao? Em cũng ngoan ngoãn quỳ gối dưới thân liếm cho hắn ? kỹ nữ đáng chết, sao em có thể tiện như vậy! Tôi xem em là một ngốc tử, không ngờ chính em mới xem lão tử là ngốc tử! Phải không?”

“Ngô nôn, nôn, nôn ——”

Dương vật thọc lạn yết hầu, giống như muốn chọc đến tận dạ dày,cô nghẹn đến nổi nước mũi nước mắt đầy mặt ,trong vách cổ họng cũng bị cọ xát xuất huyết.

Đầu Tiêu Trúc Vũ vẫn luôn bị nâng lên , dỗi về dưới háng hắn, một lần lại một lần dùng sức, cô sắp hỏng mất.

“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, không cho em tiếp cận cậu ta, ngay cả cười với hắn cũng không cho! Cũng không cho phép nói chuyện với hắn!Em xem lão tử như đồ ngu xuẩn, tôi thao mẹ nó !”

Bắt lấy tóc đuôi ngựa , hướng về má trái cô cho hai cái tát, trong miệng bị nghiền áp thao thấm ra máu! Bạch Dương muốn đem cô hủy đi , nuốt cả xương lẫn thịt vào bụng.

“Đồ đê tiện! Thích cùng cậu ta ở một chỗ! Mẹ nó ngu ngốc, bị tôi đánh vài lần còn không nhớ lâu! Đem lão tử xem như đồ ngốc mà đùa giỡn, tôi thao rách cái miệng tiện này, đánh chết em!”

“Tiêu……” Tiêu Trúc Vũ bình ổn lại được một tia hô hấp cuối cùng, run rẩy mở miệng, máu chảy từ lợi xuống khóe miệng , trong cổ họng như chưa lửa, không biết là dùng bao nhiêu sức lực từ ngực mới phát ra được thanh âm trọn vẹn: “Tiêu Tiêu, không có, không có.”

Âm thanh khàn khàn rách nát, ngoài sợ hãi cũng chỉ có sợ hãi, run bần bật…… Biết rõ cầu xin chỉ vô ích, nhưng lại vô cùng hy vọng có thể ở trước mặt ác ma bày ra dáng vẻ đáng thương, cầu xin hắn đừng tổn thương lên da thịt của cô nữa.

“Tiêu Tiêu thật sự, không có, không có.”

Hèn mọn đến tận trong xương , hạ tiện bỏ cả tôn nghiêm cầu xin hắn , có lẽ là hắn sinh ra đã cao cao tại thượng, nên hắn muốn cô dù bị hắn làm nhục, cũng không được lộ ra tia quật cường. Hắn muốn đem miệng cô lấp đầy, chỉ như thế hắn mới cảm giác cô hoàn toàn khuất phục, hoàn toàn bị hắn nắm ở trong lòng bàn tay .

Bong bóng xinh đẹp ở trần nhà, đèn màu, màu sắc sáng lạn lãng mạn,nhưng trong mắt cô lại trở thành đèn kéo quân, màu sắc chớp tắt chớp hiện trước tầm mắt, làm cô chóng mặt nhức đầu.

Dương vật cắm trong miệng đem cô cường bạo, từ thực quản không ngừng trào lên cảm giác buồn nôn , Bạch Dương được một tấc lại muốn tiến một thước đưa vào càng sâu, hắn muốn không phải là cảm giác thoải mái, mà là nhìn biểu tình tuyệt vọng của cô . Không quan tâm những câu “ không có “ của cô , là vì muốn làm hắn hài lòng mà nói dối hay là thực sự là như vậy, hắn đều nghe rất cao hứng .

Bình luận (0)

Để lại bình luận