Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em nói thật không, hay là đang lừa lão tử ? Một ngốc tử còn biết gạt người? Vậy em nói cho tôi biết vì sao lại muốn đi gặp cậu ta! Vì cái gì!”

Bạch Dương hướng về phía cô mà rít gào, hận không thể để tiếng chất vất của mình vang vọng thấu trời.

Nước bọt bắn tung tóe trên mặt cô, mắt Tiêu Trúc Vũ hướng lên trên trợn trắng, cô cho rằng mỗi ngày ăn nước miếng của hắn thì có thể trở nên thực thông minh, nhưng hiện tại đau đớn làm cô không biết phải làm sao, cô đau quá, muốn về nhà, rất nhớ bà ngoại.

“Nói a Tiêu Trúc Vũ! Vì sao muốn đi gặp cậu ta? Em mẹ nó vì sao lại muốn đi! Vì sao, những lời tôi cảnh cáo đều bị cẩu ăn rồi sao!”

“Là em bức tôi, tôi đánh gãy chân của em, tất cả đều là em bức tôi làm, em xứng đáng! Cắm lạn miệng em cũng đến chết cũng vừa tội! Em hẳn nên cảm thấy may mắn là lão tử yêu em, sẽ không đánh chết em mà lưu lại một cái mạng chó cho em!”

Hắn cũng có nghĩ tới sẽ thông báo thâm tình của mình cho cô biết, chờ cô chậm rãi phát hiện hắn yêu cô hoặc là lại đến một thời cơ đặc thù nào đó, trước nay hắn chưa từng nghĩ tới sẽ nói yêu cô dưới loại tình huống này.

Tiêu Trúc Vũ giống như hoàn toàn không nghe thấy, đôi mắt run rẩy, không ngừng trợn trắng nhìn trần nhà,nước miếng trong miệng bị chọc ra càng ngày càng nhiều, căn bản không nuốt xuống được.

Bạch Dương thấy trên mặt đất đầy máu , nhiễm ướt góc váy, càng nhìn gần càng rõ ràng, lại bị hắn hỗn loạn lôi kéo mà máu vung vẩy đầy sàn.

Tay hắn dán chặt vào da đâu cô mà kéo tóc dài , đong đưa đầu, không ngừng đem mặt cô hướng về phía dưới háng mình mà đâm, lông mao đâm lên mặt cô làm đôi mắt phải bất đắc dĩ đóng chặt lại.

“Em đáng chết, em đáng chết! Đáng chết!”

Miệng hắn phát ra những lời mắng chửi, nhưng trong lòng mỗi một câu đều là rít gào nói yêu cô, Bạch Dương biết chính mình là kẻ biến thái, chỉ có lí giải như vậy mới có thể tìm ra lý do cho những hành vi quá mức này của hắn.

“Tiêu Trúc Vũ! Cầu tôi!” Hắn ngừng lại, hô hấp phập phồng , đem dương vật dính đầy nước miếng rút ra, từ trong cổ họng cô chảy ra càng nhiều nước bọt, tích tích chảy xuống.

Trước ngực không ngừng phập phồng, thanh âm đè thấp thô lỗ: “Nói, có yêu tôi hay không!”

“Nói!”

Ý thức Tiêu Trúc Vũ bây giờ muốn thanh tỉnh cũng đã rất khó, càng miễn bàn hiểu những lời mà hắn nói .

Ngay cả mí mắt mở ra cũng đã rất khó khăn, hô hấp mỏng manh phá lệ gian khổ, mặt bánh bao mềm như bông , lưu lại những cái tát của hắn rất rõ ràng, gò má sưng lên như một ngọn núi nhỏ,chỉ nhẹ nhàng hô hấp khối da mặt kia cũng đã trở nên run rẩy, môi trên hơi sưng, bộ dáng cô tựa như không biết liêm sỉ cầu xin hắn tha thứ.

Nếu cô thật sự làm như vậy, vậy cũng chưa chắc không thể làm Bạch Dương đau lòng.

Bạch Dương xem đến mê mẩn, không màng nước miếng cô chảy ra làn tràn , đầu lưỡi duỗi dài đi vào khoang miệng của cô, triền miên cùng cô hôn lưỡi , quấy động đầu lưỡi chết lặng , nâng hàm dưới lên , trợn mắt nhìn ánh mắt mê võng của cô.

Chà đạp một ngốc tử làm hắn có cảm giác tội lỗi ác cảm với chính mình, nhưng hắn chính là rất yêu hương vị này, mặc dù vài giây trước cái miệng nhỏ này còn nhét đầy đồ vật của hắn.

“Tiêu Trúc Vũ.” Nhẹ buông hàm dưới của cô ra, hô hấp run run , tình dục không ngừng dâng lên: “Nói em yêu tôi.”

“Nói!”

“Nói a!”

Chậm chạp không hé răng, rống giận làm cô cả người chấn động: “Tiêu Tiêu đau, đau…… Cứu cứu, cứu cứu Tiêu Tiêu.”

Đầu gối cô quỳ trên mặt đất, dùng tư thế thần phục chân chính mà hắn dạy cho, cẳng chân bị đâm cắt huyết nhục mơ hồ, hắn tự mình ra tay lần này, coi như là lưu lại ký hiệucủa hắn, cô đời này đều sẽ không quên hắn, mặc dù vào trong quan tài, cũng phải mang theo những vết thương này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận