Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cứu cứu, Tiêu Tiêu, đau, bà ngoại, đau, đau a.” Tiêu Trúc Vũ run rẩy từng trận, dùng ánh mắt trìu mến cầu xin sự đồng tình của hắn.

Bạch Dương giận cười đem cô tát ngã xuống đất, bàn tay rơi xuống phát ra âm thanh –thanh thúy, so với quăng ngã cô trên sàn nhà thì thanh âm càng vang dội hơn.

“Đau, liền nhớ kỹ đau đớn này cho tôi, tôi xem em về sau còn dám đi tìm Tô Hòa Mặc hay không, em có kết cục gì, thì cậu ta cũng sẽ giống em, một chút cũng sẽ không kém.”

Không được, hẳn là phải so với cô càng nặng hơn nhiều, hai người bọn họ, làm sao có thể giống nhau như đúc .

Hắn quỳ rạp xuống xuống sàn nhà đầy máu, đem thân thể của cô lật qua , nằm yên trên sàn nhà, tùy ý để miệng vết thương bại lộ ra huyết nhục, hãm ở ở trong máu, kéo chân cô ra, thoát đi quần lót tiểu cúc non mà hắn tự mình chọn mua cho cô, đang muốn từ phía dưới tiến vào.

Không quên hôm nay là cô sinh nhật, hắn nhìn về phía bánh kem bốn tầng trên bàn , vươn tay lên trên bắt lấy một nắm, trực tiếp nhét vào môi âm hộ, đem kem bơ còn thừa cọ ở đùi cô, nâng hông, đối với âm đạo bị nhét đầy bánh kem, lập tức tiến nhập vào.

Dương vật cùng bơ bánh mì, đều kiêu ngạo tiến vào hẹp hòi âm đạo, nơi này là vị trí chuyên chúc dành riêng cho hắn.

Bạch Dương đem cô đi xuống kéo lại, để cho thân thể của cô hoàn toàn dung hợp với hắn, không quên bóp chặt cổ cô , vân đạm phong khinh mà cười: “Sinh nhật vui vẻ, Tiêu Trúc Vũ.”

“Tôi tặng em món quà này, em nên vui vẻ nhận.”

dương vật cắm ở âm đạo, bành trướng như cánh tay của đứa bé.

Khó chịu làm tròng mắt mất đi tiêu cự của cô cũng tràn ra sợ hãi co chặt, hàm răng trắng tinh, trên dưới chạm vào nhau run lên, hắn bóp cổ quá mức dùng sức, trên mặt Tiêu Trúc Vũ nghẹn ra một cổ ửng hồng hồng nhạt, thần sắc thống khổ nhưng vào trong mắt Bạch Dương lại là một thần sắc hoàn toàn trái ngược, chính là mị hoặc câu dẫn.

Thiên nga trắng duyên dáng đang bị một con báo hung tàn đè ở dưới thân, nghe từ kẽ răng cô bài trừ ra tiếng kêu hèn mọn –hừ hừ—, Bạch Dương hưng phấn luật động càng nhanh, bánh mì rút ra chỉ còn nhão nhoẹt, hắn không ngừng mà đong đưa vòng eo, không chút nào ngừng nghỉ.

“Cho em! Đều cho em! Thích nằm ở dưới thân nam nhân , vậy nên nếm thử dương vật của tôi, nhớ kỹ hình của nó, còn ai có thể thỏa mãn được em ngoài tôi! Đồ đê tiện!”

Căn phòng đen tối được đèn màu chiếu sáng lên , dừng ở sau lưng hắn, Tiêu Trúc Vũ thần chí không rõ ngóng nhìn hắn, thân ảnh cao lớn phản quang tựa như một vị thần , áp đảo ở trên người cô như một ngọn núi, đem xương cốt yếu ớt nghiền nát trấn áp phía dưới .

Khoang bụng hít thở không thông đã tới cực hạn, chịu đựng không nổi càng nhiều dị vật tiến vào.

Thống khổ tiến vào tử cung, cẳng chân đau đớn, miệng vết thương nhiễm trùng, vật nhỏ bị săn giết cũng không thê thảm như vậy, lúc hắn buông tay bóp cổ cô ra, cuối cùng cô đã được thở dốc một trận, giống như một đứa trẻ đáng thương không ngừng nghỉ cầu xin.

“Cứu cứu, Tiêu Tiêu, cứu cứu……”

“Tôi sẽ không cứu em.” Bạch Dương nói, đánh lên bụng cô một cái: “Yêu tôi thì mới đáng để tôi cứu. Không nói được ba chữ kia, em đau chết cũng xứng đáng!”

Đem máu trên mặt đất thu thập sạch sẽ, Bạch Dương đem đèn màu tắt đi, kéo bức màn ra, bên ngoài đã là màn đêm đầy sao trời, hắc ám bào trùm, ùa vào căn phòng tựa như một thùng giấy ô vuông phóng lớn.

Đèn phòng khách của khách sạn không bật , hắn ngồi tựa lưng ở sô pha , gọi điện thoại cho Bạch Vân Yển .

Đầu kia đại khái là đáng tiến hành vận động hạng mục đặc biệt, thanh âm thô suyễn vội vàng: “Nói!”

“Anh, loại trừ giúp em một người.”

“Lại loại trừ ai, hai ngày này chú lại phát bệnh cái gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận