Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô quỳ gối , đôi mắt cũng đã mở không ra nữa, thân thể run rẩy , không ngừng hướng về hắn xin tha: “Đau, tôi đau, ô đừng đánh Tiêu Tiêu, đừng đánh!”

“Em còn dám nữa không!” Hắn cầm ống nghe điện thoại chỉ vào mặt cô.

“Ô ô không dám, không dám, Tiêu Tiêu không dám a.” Khóc đến kinh hồn động phách, tay bị nâng lên giữa không trung bị đánh đến sắp tàn phế , quỳ gối trên giường thê lương kêu khóc, cầu xin Bạch Dương tàn nhẫn vô tình.

“Tay kia tôi không đánh,em còn dám tiếp cận Tô Hòa Mặc thêm một lần nữa, tôi sớm muộn cũng sẽ đánh em thừa sống thiếu chết!”

Ống nghe chống ở chóp mũi, làm cô rùng mình lỗ chân lông cũng dựng thẳng lên, tiếng khóc của cô dù là ai nghe được cũng cảm thấy vô cùng lo lắng, tay phải lớn sưng đỏ như móng heo nhìn rất buồn cười .

Bạch Dương nhặt di động lên, tiếp tục xem video theo dõi, lúc nhìn thấy hìn ảnh cô ngồi trên xe máy ôm lấy Tô Hòa Mặc, lửa giận mới xuống được một chút lại dâng lên , hắn thậm chí muốn đem cô sống sờ sờ đánh chết!

Nếu không phải nhìn thấy cô che lại mu bàn tay bị đánh sưng lên, khóc thút thít tê tâm liệt phế, cùng cái chân tàn phế kia, làm tâm tình hắn giãn ra trấn định xuống một chút, thì sợ là cô đã sớm chết ở trong tay hắn .

Một tuần kế tiếp, Tiêu Trúc Vũ chỉ có thể quỳ trên mặt đất bò, thậm chí tay phải cũng nâng lên không nổi, phải dùng khuỷu tay chống đỡ thân thể mới có thể di động về phía trước.

Cô luôn trốn đến nơi mà cô xem là nơi an toàn nhất, cho rằng làm như vậy thì Bạch Dương sẽ tìm không thấy cô. Vừa mới bắt đầu hắn còn thiếu chút nữa là đem toàn bộ căn phòng lật lên để tìm cô, nhưng lại thấy cẳng chân hư rớt lộ ra ở sau bức màn , bởi vì rúc không hết người nên nửa ngón chân lộ ra.

Bạch Dương kéo cái chân gãy kia đem cô lôi ra , miệng vết thương trên da thịt còn chưa khép lại, có thể cảm nhận được là cô rất đau, hận không thể dùng sức lực toàn thân phối hợp với hắn để bớt chút đau đớn , lớn tiếng kêu to đau đớn cùng cứu mạng.

Hình như vết thương đã ảnh hưởng đến tận xương cốt, cái chân kia một chút cũng không thể nhúc nhích nổi.

Cũng vì như thế, mà Bạch Dương không ngừng làm tình với cô, bức bị rách không nói, yết hầu cũng xuất huyết, không cho cô cơm ăn, cô liền ra sức lấy lòng hắn, một chút cũng không giống như là đang đối đãi với kẻ thù đánh gãy chân mình.

Đối với cô , hắn chịu bố thí cơm cho cô , đã làm cô vô cùng cảm kích, so với một tên ăn mày ăn nói khép nép càng thêm tiện không còn tôn nghiêm, ngốc tử không so đo hiềm khích trước đây, đem kẻ thi bạo trở thành chúa cứu thế.

“Lại cho Tiêu Tiêu một chút cơm đi, cầu xin cậu, cầu xin cậu.”

Khóe miệng cô tràn ra lời ủy khuất, nước mắt vừa nói liền chảy ra, giữ chặt ống quần hắn, trong tay bưng mâm không, lung lay quỳ không xong.

“Ăn xong liền hết, chờ đi.” Bạch Dương lạnh nhạt đem mâm thu lại, cô đem nước luộc ở mặt trên mâm cũng liếmsạch không còn một mảnh, sạch sẽ đến mức căn bản không cần phải rửa sạch.

“Ô ô đói, Tiêu Tiêu đói, thật sự rất đói.”

Làm lơ tiếng khóc truyền đến vang vọng trong phòng , đi đến phòng bếp, đem mâm ném vào bồn nước, mở tủ lạnh một bên ra.

Bên trong tất cả đều là món ăn ngày sinh nhật hôm đó, hắn tự mình làm cơm, muốn cho cô ăn hết từ từ , mỗi lần đều cho cô thiếu thốn, nhưng cũng đủ để cô nếm ra dư vị, vậy thì cho dù có bao nhiêu khó ăn cô cũng không kén chọn, dù sao đây cũng là hắn tự mình làm.

Bạch Dương âm thầm nghĩ mình thật có tài năng làm cô ngoan ngoãn , mà hắn đã quên chính hắn đã dùng thủ đoạn ác độc cỡ nào mới bức bách ra thành tựu bây giờ.

Trở lại phòng ngủ, nắm đầu tóc Tiêu Trúc Vũ đem cô kéo lên giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận