Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cũng thật không có tiền đồ, một tháng không trở về nhà, thì ra là cùng nam nhân đi lêu lổng ,bà xem nó khẳng định là có tiền, cũng không cho bà ngoại nó đồng nào.”

“Nhận nuôi nó, vậy mà nó lại vong ân phụ nghĩa, trước kia tôi đã nói, không nên thu lưu đứa bé gái này! Chúng ta nhiều người khuyên như vậy đều không nghe, xem, hiện tại nếm được đau khổ rồi.”

Tiêu Trúc Vũ muốn quay đầu nhìn, bị Bạch Dương ấn đỉnh đầu ngăn cản cô đem đầu chuyển qua, mắt nhìn thẳng, nhìn chằm chằm đám người ríu rít kia.

Có lẽ là ánh mắt của hắn quá khác nghiệt, làm trong lòng bọn họ có chút run lên, thanh âm đàm luận dần dần biến mất, đám người đi càng ngày càng xa, hướng tới phía trước mà đi, nhưng mồm mép vẫn chưa từng dừng lại .

Tiêu Trúc Vũ đẩy cửa ra, khập khiễng đi thẳng đến phòng bếp.

“Bà ngoại!”

Bạch Dương cho cô mang khẩu trang, giọng nói có chút khàn như rầu rĩ, chạy chút cũng thở gấp đến lợi hại, phòng bếp không ai cô liền kéo chân đi đến phòng ngủ.

“Bà ngoại! bà ngoại, Tiêu Tiêu đã trở lại!”

Nhưng phòng ở lớn như vậy, cô đều tìm qua một lần, không phát hiện bóng dáng người nào, ủy khuất nhìn về phía Bạch Dương, mặc dù hơn phân nửa khuôn mặt của cô đã bị che khuất,nếu tháo khẩu trang xuống, nhất định là sẽ khóe miệng cô trề xuống biểu tình bi thương .

“Không thấy bà ngoại , không thấy.”

Thời gian này bà sẽ ở nhà, sẽ không đi chợ bán thức ăn.

Bạch Dương thờ ơ dựa vào tường đá: “Tôi làm sao biết người ở đâu.”

“Ô!” Tiêu Trúc Vũ dùng tay áo lung tung xoa xoa nước mắt, hướng ra bên ngoài mà đi .

Cô đi tới mương nước nhỏ đối diện nhà hàng xóm , chân nửa tàn phế chống đỡ, hoảng loạn đi vào trong viện kêu người.

“Bà ngoại cháu, mọi người có nhìn thấy bà ngoại cháu không?”

Một nhà năm người đang ngồi ở trước bàn đá trong viện ăn cơm, nhìn thấy cô, trên mặt điều xuất hiện những biểu tình khác nhau .

“Bà ngoại ngươi……” Người phụ nữ buông chén đũa, nhìn thoáng qua lão nhân bên cạnh, lại nhìn cô: “Bà ngoại ngươi nằm viện ngươi không biết sao?”

“Khi nào! bà ngoại cũng không nói với cháu, cháu không biết, bà ngoại cháu làm sao vậy!”

Cô kích động liền rống lớn giọng, nhưng cô lại nhìn không ra biểu tình của bọn họ có vài phần chán ghét đối với cô .

Lão nhân kia ném xuống chén đũa chỉ vào cô: “Ngươi là cháu gái sao một chút tiền đồ cũng không có! Bà ngoại ngươi đối với ngươi tốt như vậy , ngày thường giáo dục ngươi như thế nào, để ngươi đi vào trong thành đi học , ngươi vậy mà học hư, còn đi mua thuốc tránh thai! Bà ngoại ngươi biết được liền tức đến ngất xỉu, 120 đưa đi, một tháng sau ngươi mới phát hiện bà ngoại không thấy!”

Tiêu Trúc Vũ bị la mắng cũng không dám hé răng, ngón tay bắt lấy áo hoodie càng dùng sức , cô cúi đầu như đứa trẻ phạm sai lầm , nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Ô…… Cháu không, không sai, bà ngoại, ở nơi nào.”

“Ngươi không sai? Ngươi đứa nhỏ này còn dám nói ngươi không sai! Toàn thôn người đều biết ngươi cùng nam nhân làm loạn đi mua thuốc, ngươi còn dám nói ngươi không sai! Vinh Y Ngọc chính là dạy ngươi như vậy sao!”

“Được rồi được rồi mẹ, mẹ đừng nói nữa, con bé không phải là cái ngốc tử sao, bị ai làm ra chuyện đó còn không nhất định là sẽ hiểu.”

“Ngươi nhìn xem bộ dáng này của nó là sao! Ngốc tử liền lấy lý do câu dẫn nam nhân sao, lớn như vậy, không biết cái gì gọi là thẹn sao!”

“Ô ô bà ngoại…… Tôi muốn bà ngoại, muốn bà ngoại!” Tiêu Trúc Vũ nỗ lực lau nước mắt, bị ngón tay kia căm giận chỉ trích chỉ chỏ, tứ cố vô thân cô chỉ biết khóc, vô năng dùng tiếng khóc bảo hộ chính mình.

“Khóc khóc khóc, ngươi chỉ biết khóc! Bà ngoại bị ngươi làm tức giận đến nổi phải nằm viện, ngươi hiện tại mới biết được, bà ngoại ngươi có phải cũng nên khóc hay không a! Bạch nhãn lang!”

“Ô a —— ô a!”

“Mẹ! Nói cái gì đâu, nói cho cho nó biết bà ngoại ở đâu không phải là được rồi sao, mẹ nói nhiều như vậy ngốc tử kia nghe hiểu được sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận