Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bà ngoại, ô bà ngoại!” Xì nước mũi nước mắt không ngừng rơi xuống, tiếng khóc xé rách nhân tâm , ở trong viện đơn sơ chọc người càng phát giận, cô khóc không thành tiếng nghe quở trách.

“Khóc cái gì khóc a!Bà ngoại ngươi ở một mình trong bệnh viện, không đem bà ấy tức chết đã là rất tốt rồi, nuôi loại cháu gái như ngươi không bằng nuôi cẩu còn biết nghe lời hơn!”

Tiêu Trúc Vũ lau nước mắt đi ra ngoài.

Bạch Dương đứng ở trước cửa cách đó không xa, hai tay cắm ở túi: “Em mua thuốc tránh thai?”

Tiêu Trúc Vũ không ngừng hút cái mũi, khẩu trang cũng đã bị cô khóc ướt, dính ở trên mặt không thoải mái: “Tôi muốn gặp bà ngoại, ô khụ, bà ngoại.”

“Tôi hỏi em mua thuốc tránh thai sao?”

Âm sắc không chút chút cảm tình nào , thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm vào mắt cô, cảm xúc giống như bị một khối đá lớn, đè lên lý trí của hắn, tay đã nắm chặt thành nắm tay, bạo nộ muốn phá tan ẩn nhẫn, đánh lên trên mặt cô.

Trong đầu không biết đã lướt qua bao nhiêu lần ý nghĩ đem mặt cô đánh sưng, hắn liền không khống chế đước tát cô nằm sấp trên mặt đất, khẩu trang rơi ra, cô ôm đầu, thê thảm kéo chân bộ dáng muốn chạy trốn về phía trước .

Không nghe lời, từ trước đến nay đều phải chịu trừng phạt, lúc này cũng không ngoại lệ.

Tiêu Trúc Vũ kêu bà ngoại, bà là ánh sáng duy nhất còn tồn tại trong thế giới của cô, ngón tay nhút nhát nhéo góc áo hắn kéo xuống , khẩn cầu đổi lấy ác ma che chở: “Mang tôi đi gặp bà ngoại ô.”

Bạch Dương dùng hết sức lực nhịn xuống, khi vươn tay , trong mắt chứa bạo lực, rốt cuộc có có nơi có thể thi triển lực, thô bạo bóp chặt tóc cô túm về phía xe, không bận tâm cái chân què rớt kia của cô , Tiêu Trúc Vũ bò trên mặt đất, tóc bị túm dọc một đường lên đến xe .

Tay cô che lại da đầu đau đớn kêu thảm thiết, Bạch Dương phịch một tiếng đóng cửa xe, tiếng vang lớn đem cô sợ tới mức rúc vào một góc ghế dựa .

“Mua thuốc tránh thai sự, chúng ta sẽ tính sổ sau, chờ sau khi trở về , chúng ta từ từ tâm sự, em đào đâu ra bản lĩnh đi mua thuốc hả.”

Lúc Bạch Dương đem chân ga nhấn xuống thấp nhất, động cơ liền vàng lên tiếng gầm rú thiếu chút nữa vụt ra lửa, sắc mặt hắn vô cùng kém, xụ mặt hận không thể tùy tiện tìm được một thân cây đâm vào, hai người dù có chết cũng là uyên ương.

Hắn thật là điên rồi, cư nhiên muốn cùng một ngốc tử tuẫn tình!

Xe dừng lại, Tiêu Trúc Vũ không màng chân bị thương hướng đến cử bệnh viện chạy, buồn cười kéo đùi phải như một người què .

Tìm hộ sĩ hỏi phòng khám, cô báo ratên bà ngoại .

“Lầu 14, phòng bệnh 1406 .”

“Cảm ơn chị hộ sĩ .”

Khẩu trang vẫn được mang lên, hoàn toàn dính ở trên mặt, hiệu quả của thuốc trên đùi dần dần tiêu tán, đã dùng sức quá lớn lại bắt đầu phiếm đau, vọt vào thang máy sắp khép kín, cô trốn vào cúi đầu xoa nước mắt. Thang máy chen đầy người, Bạch Dương lạnh nhạt ở bên ngoài nhìn chăm chú vào cánh cửa chậm rãi khép lại.

Lầu 14, là nội khoa thần kinh.

Trong phòng bệnh chỉ có một người, mép giường đầy dụng cụ thiết bị lạnh băng , mặt trên còn nhảy con số cùng đường cong không ngừng phập phồng, trong phòng an tĩnh chỉ là không có độ ấm.

Cô yêu bà ngoại nhất, trên mặt bà đeo một cái mặt nạ dưỡng khí , kéo dài, cố định ở cô trên mặt, từng mảnh màu trắng xóa theo từng hô hấp mà biến mất lại xuất hiện .

Tiêu Trúc Vũ xác nhận thật nhiều thứ, bà chính là bà ngoại.

“Ô……”

Ngực như muốn ngừng hô hấp, lệ nóng trào ra như vỡ đê , tiếng khóc nứt toạc từ tận tâm đến xương.

“Bà ngoại, bà ngoại! bà ngoại Tiêu Tiêu tới, thực xin lỗi bà ngoại, thực xin lỗi.” cô bắt lấy bàn tay bà , nhưng vẫn không thấy người tỉnh.

“Ô a a!”

“Bà ngoại, bà nhìn Tiêu Tiêu, bà ngoại.”

Nghe được thanh âm của hộ sĩ tới nhắc nhở: “Trong phòng bệnh không thể ồn áo.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận