Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần đầu thấy tính tình cô ngoan cố như vậy , hắn đã uy hiếp như vậy rồi, còn dám mạnh miệng.

“Em là rất thiếu đánh, tôi cũng không tin tôi còn không được dạy tốt được một ngốc tử.”

Hắn xoay người đi tìm vũ khí muốn đánh cô, bị đánh sợ cô xoay người ghé vào trên giường, khóc sướt mướt bò xuống giường, tự cho là trốn vào một nơi an toàn liền sẽ được che chở, cô ngốc thời gian lâu lắm rồi, bị đánh bao nhiêu lần vẫn không nhớ lâu .

Cho dù cô có tìm cách chạy trốn như thế nào, thì Bạch Dương muốn thì có thể dễ dàng thu thập cô, hắn tựa như một con thú hoang dại khuyết thiếu tình thương, sinh trưởng trong quần thể người hại mình, mình hại người dã man , dùng bạo lực để thống lĩnh khống chế mọi quyền lực .

Bạch Dương cầm nồi sắt đi tới, hôm nay nếu cô còn không thành thật nói ra, vẫn như cũ trốn không thoát bị một trận đánh.

Giải phẫu xong thì đã là buổi trưa , cô còn đang hôn mê chưa tỉnh, Bạch Dương tới bệnh viện của bà ngoại cô , biết được rạng sáng hôm nay , bà ấy đã bị chuyển đến phòng chăm sóc ICU đặc biệt.

Hộ sĩ ngày hôm qua –người mà cùng hắn trao đổi về tư liệu bệnh tình của bà Tiểu Trúc Vũ , tiến đến hỏi hắn.

“Cậu là người nhà của người bệnh sao?”

Hắn đứng ở ngoài cửa chậm chạp không đi vào trong xem: “Chuyện gì.”

Hộ sĩ liền nghĩ suy đoán của mình là chính xác : “Lúc trước gọi điện thoại muốn liên hệ với người nhà bệnh nhân nhưng không được, đã một thời gian chưa đóng viện phí rồi, bệnh viện yêu cầu thanh toán viện phí bổ sung cho những chi phí chữa trị trước đó.”

“Tôi sẽ trả, nói bác sĩ đem bà ấy thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm.”

“Cái này chúng tôi sẽ tận lực, khối u trong đầu người bệnh đã phát triển rất nhiều năm, người nhà phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

Bạch Dương không đáp lại, hắn chỉ biết Tiêu Trúc Vũ sẽ không suy xét nhiều như vậy, nếu người thân duy nhất cũng đi rồi, cô sẽ điên tới trình độ nào, cũng không khó để tưởng tượng ra cảnh đó.

Có lẽ là sau khi đánh cô mà sinh ra áy náy, hắn tình nguyện dùng phương thức này để đền bù , ngay cả hắn cũng không biết mình đang làm cái gì, hắn thật sự là rất tiện, đánh người còn muốn cô chừa lại chút hảo cảm, lần sau lại đánh cô, chỉ có làm như vậy thì trong lòng mới bớt tự trách.

Tối hôm qua dùng nồi đánh lên cái chân bị thương kia của cô vài cái, nồi sắt tuy ít góc cạnh nhưng cũng đem làn da trên chân vốn bị thương của cô, đánh đến thảm. Vốn tưởng rằng hôm nay giải phẫu sẽ đem cái chân này phục hồi như cũ, không nghĩ tới lúc sau giải phẩu lại xuất hiện thêm nhiều vết sẹo càng xấu xí hơn.

Nhìn thấy từng vết ứ thanh ghê người, toàn bộ cẳng chân đều xanh tím, chỉ khi được băng gạc bao phủ mới có thể tạm thời đẹp lên một chút.

Hắn dựa vào cửa sổ phòng bệnh hút thuốc, nghe được thanh âm cô đau đớn– hừ hừ–, hẳn là tỉnh.

Tiêu Trúc Vũ muốn nhìn chân của mình, lại thấy hắn nửa khom lưng chống cửa sổ, ánh mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, hoàng hôn buông xuống nên màu sắc bầu trời có chút trầm, đôi mắt hắn tựa như bị chiếu rọi mà đỏ lên, trong tay kẹp thuốc đã châm như lại không hút ,cháy đến nữa điếu, tàn thuốc liền rơi xuống.

Nửa ngày sau, Bạch Dương mở miệng, như là đang nói chuyện với người bên ngoài cửa sổ .

“Tiêu Trúc Vũ, có nguyện ý cùng tôi ra nước ngoài hay không.”

Cho dù cả người cô hiện tại rất đau đớn nhưng vẫn cố lắc đầu, cho rằng hắn muốn xuất ngoại,cô còn ước gì hắn sớm đi nhanh một chút thì càng tốt .

Bạch Dương quay đầu: “Nơi đó có rất nhiều bác sĩ giỏi, nói không chừng có thể giúp bà ngoại em chữa lành bệnh, làm bà ấy nhanh chóng khỏe lên.” Hắn đem thuốc ấn ở cửa sổ, thấy nước mắt tràn đầy trong mắt cô, trong đó còn chứa tràn ngập nghi ngờ cùng tìm tòi nghiên cứu, cô như phải chịu đựng ủy khuất vô cùng lớn , mang theo vẻ mặt bi thương, không thể không làm người đau lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận