Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi không lừa em, hiện tại tôi có thể mang em đi, cũng tiếp nhận bà của em đi cùng.”

Cô do dự ánh mắt xoay vòng nhìn trái nhìn phải, Bạch Dương tự cho là có thể dùng lý do này để dụ hoặc cô, nói: “Ở nơi đó, không ai sẽ nói em là ngốc tử, chúng ta có thể kết hôn, em còn có thể sinh con cho tôi, hoàn cảnh nơi đó so với đây thì tốt hơn nhiều,em cũng không cần đi học, mỗi ngày ở nhà ngủ nướng.”

Hắn bỗng nhiên lại hơn bồi thêm một câu hấp dẫn nữa: “Vẽ tranh cũng có thể, em muốn vẽ cái gì liền vẽ cái đó, thích cọ màu tôi liền mua cho em, em muốn cái gì tôi cũng đều mua cho em.”

Hắn càng nói càng muốn đem ảo tưởng mình biến thành hiện thực ngay lập tức, ngữ khí càng lúc càng nhanhcàng sốt ruột, như hận không thể ngay một giây sau liền có thể trãi nghiệm sinh hoạt tốt đẹp như trong ảo tưởng.

Tiêu Trúc Vũ nhìn hắn, lắc lắc đầu.

“Em thích chó con không?” Bạch Dương bỗng nhiên cười rộ lên, biểu tình chưa bao giờ đẹp mặt như lúc này, ăn nói quá độ khép nép, đem hình ảnh cao ngạo vứt bỏ: “Chúng ta có thể nuôi chó con, em thích chó con loại nào?”

Hắn trở nên có chút đáng sợ, ở từng bước tiếp cận cô, hắn luôn thích mặc áo hoodie màu trắng,màu sắc sáng ngời nhưng Tiêu Trúc Vũ lại đem nó trở thành một loại sợ hãi, áo hắn mặc là màu trắng, cái chăn trên người cũng là màu trắng, toàn bộ vách tường trong phòng đều trắng toát, nhưng sương đe lại bao phủ trái tim cô, ép đến khó thở.

“Tôi không muốn đi theo cậu.” yết hầu cô dị thường khàn khàn, từ khi giải phẫu đến giờ vẫn chưa uống được một giọt nước, khó chịu khô khan.

“Em không muốn để bà ngoại bệnh khỏe lên sao?”

“Bà ngoại bệnh sẽ nhanh tốt lên thôi, nhất định sẽ khỏe mạnh, cậu nhất định là đang gạt tôi, tôi không cần kết hôn, không cần sinh đứa bé, tôi muốn đi học.”

Thậm chí cô cũng hiểu rất rõ, biết rõ nếu hắn không ở đây, thì mình cũng có thể vẽ tranh, không cần cùng hắn ở bên nhau, mới là sinh hoạt mà cô cảm thấy tốt nhất.

“Nghe lời một chút Tiêu Trúc Vũ, em đi theo tôi, liền sẽ không đói bụng, muốn ăn cái gì đều được, không phải em thích nhất là ăn thịt sao? Chúng ta mỗi bữa cơm đều nấu thịt kho tàu được không.”

Cô vẫn như cũ lắc đầu, biểu tình cực kỳ sợ hãi , sợ một giây sau hắn liền cho cô một tát tai.

Hắn ôn nhu nhẹ nhàng câu thông, chịu đựng cảm giác gấp gáp nóng nảy muốn động tay động chân , nhưng càng ngày hắn lại càng mất kiên nhẫn, độ cung khóe miệng từng chút một hạ xuống, dỡ xuống ngụy trang lộ ra răng nanh hung ác.

Tiêu Trúc Vũ khóc ra, cô đã khóc quá nhiều lần, so với tay chân sưng tím, thì mí trên sưng đỏ càng rõ ràng hơn.

“Khóc cái gì, lão tử có mắng em sao?”

“Cậu là cái kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo, tôi mới không cần tin tưởng cậu, tôi muốn bà ngoại!”

“Khóc cái gì mà khóc! Em cho rằng em nói không muốn đi cùng tôi , thì liền không đi sao?”

“Tôi muốn bà ngoại, muốn bà ngoại!”

Cô xốc lên chăn, mặc kệ mu bàn tay đang còn kim tiêm truyền dịch, thời điểm bị cô giãy giụa liền trực tiếp rút ra, Bạch Dương nhanh chóng ấn bả vai cô xuống ,đè ở trên giường, hô hấp thô nặng, chỉ bóp mặt cô.

“Thành thật cho tôi, nghe lời! Tôi nói, em muốn cái gì tôi đều có thể cho em, sao vẫn là không hiểu! Được, tôi cho em đi gặp bà ngoại, cùng tôi ra nước ngoài, được không?”

“Tôi không đi, tôi không đi!”

Giọng rống khàn khàn tràn ra tiếng ,đôi tay cô múa may hướng lên trên mặt hắn phát điên mà cào đánh.

Móng tay trực tiếp ở dưới mí mắt dùng sức cào xuống một đường, trên mặt xuất hiện một đường đỏ, rơi xuống chính giữa mũi, vệt đỏ bắt mắt ngoài ý muốn lạnh lùng nằm ở trên mặt , đuôi mắt sung huyết.

“Mẹ nó là em bức tôi Tiêu Trúc Vũ!”

Hắn bóp chặt cổ cô, lực đạo ấn xuống làm giường bệnh đều có chút lung lay, Bạch Dương dùng mu bàn tay ấn mắt, cúi đầu liền thấy, máu dính trên mu bàn tay, giữa mày lệ khí mười phần, máu rỉ ra làm ánh mắt nhìn về phía cô càng thêm quỷ dị nguy hiểm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận