Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thiếu đánh?”

Cô cho rằng lại bị đánh, bị hắn đánh đến da tróc thịt bong, cho dù cô khóc lớn thế nào cũng sẽ không dừng lại, vừa đánh vừa mắng cô, không có hồi kết.

“Bà ngoại, ô ô bà ngoại, ô ha…… Muốn bà ngoại, cứu cứu con.”

“Bà ngoại bà ngoại! Con mẹ nó bà ngoại của em đã chết! Kêu đi, còn ai sẽ cứu được em hả? Bà ngoại em chết rồi thì còn ai sẽ đau lòng em, tôi vốn dĩ muốn ôn tồn mang em đi, em không bức tôi thì chịu không được sao? Tôi đem chân em chữa khỏi, cũng có thể lại làm cho em què, em cho rằng nói không muốn cùng tôi, liền có thể thật sự không đi cùng tôi sao?Em lấy tự tin từ đâu ra!”

“Không được cậu…… Nguyền rủa bà ngoại tôi, không được!” cô bị bóp cổ, nhe răng như tiểu dã thú vừa khóc vừa vươn ra hai móng vuốt, nảy sinh ác độc mà hướng lên trên mặt hắn cào, Bạch Dương lại ăn một một vết cào nữa, nhanh chóng ngẩng đầu lên né tránh, một cái tay khác kiềm giữ cô, khóe mắt như muốn nứt ra.

“Tôi lại cùng em nói lại một lần nữa, Tiêu Trúc Vũ bà ngoại của em đã chết! Nửa giờ trước đã chết, bệnh viện gọi điện thoại tới nói cấp cứu thất bại nên đã chết, em lưu lại nơi này còn có ích lợi gì? Theo tôi đi so với em lẻ loi hiu quạnh ở đây một mình thì khá hơn nhiều! Hiểu không !”

“Cậu gạt tôi, ô cậu gạt tôi!” Thiếu chút nữa ngay cả hắn cũng ngăn không được sức lực của cô , tê tâm liệt phế thét chói tai.

“Cậu gạt tôi a! Ô ô kẻ đại lừa đảo, bà ngoại sẽ không có việc gì, cậu gạt tôi a a a!”

Cô tựa như đã đem tiếng la tiếng khóc cả đời dùng hết lực phát ra, từ khóe miệng chảy ra máu, không biết là bị hắn bóp cổ mà chảy ra , hay là tiếng hô đã xé rách yết hầu.

Hộ sĩ cầm thuốc an thần vội vàng chạy tới , ba người mới khống chế được cánh tay cô .

Dần dần không có sức lực, Tiêu Trúc Vũ vẫn như cũ trừng lớn đôi mắt đỏ bừng, mồm thở to phì phò, cơ bắp không vận được lực, biểu tình trên mặt cũng bắt đầu lỏng, phẫn nộ nhìn chằm chằm Bạch Dương, cố sức rống hắn.

“Cậu gạt tôi, cậu gạt tôi, gạt tôi, kẻ lừa đảo!Cậu là tiện nhân.”

Đây là lần đầu tiên có dám ở trước mặt hắn hung hăng như vậy, tựa như một con hổ con, lộ ra răng nanh như muốn cắn xé nuốt người ăn vào bụng ,phản ứng ngoài dự tính của Bạch Dương , vốn tưởng rằng cô sẽ khóc lớn một hồi, nhiều lắm là khóc đến bất tỉnh nhân sự.

Vuốt khóe mắt bị thương, da bị cào trầy nóng bỏng làm hắn nhịn không được mà hít hà một hơi.

“Tha cho em một lần Tiêu Trúc Vũ, chờ thời điểm em nhận rõ sự thật này, tôi sẽ mang em đi nhà hỏa táng nhìn một lần.”

Bây giờ ngay cả động tác nhe răng cô cũng không làm ra nổi, chỉ có đáy mắt lan tràn kịch liệt huyết hồng, kháng cự những lời mà trong miệng hắn nói ra .

Trong phòng bệnh an tĩnh chỉ còn lại tiếng thở thô suyễn , cô tức giận hai mắt trừng đăm đăm trần nhà, dường như đem màu trắng của trần nhà trở thành Bạch Dương, biểu tình trên cơ mặt vô lực tùng suy sụp , như trang giấy bị chà đạp .

Hắn ngồi ở mép giường, sắp đem lợi nghiền nát đến xuất huyết, khom lưng cánh tay chống ở đùi, cô đơn rũ đầu xuống , hận chính mình nhất thời không khống chế được tính tình, tính toán muốn lợi dụng bà ngoại cô, làm cô cam tâm tình nguyện đi theo mình mới đúng.

Không bao lâu, rốt cuộc cô khổ sở không nín được.

“Ô……”

Tiêu Trúc Vũ hút mũi khóc rấm rức, làm hắn lo lắng đau đớn.

Quay đầu lại nhìn, nước mắt của cô không khống chế được mà chảy ra, từ đuôi mắt toát tích ở trên gối đầu, tẩm ướt một mảnh, miệng run rẩy mở ra, tiếng khóc càng ngày càng đáng thương, nghẹn ngào đến cả hô hấp cũng sắp theo không kịp .

“Ô ô, ô ô a…… Ô a.”

Bạch Dương lẳng lặng nghe, móng tay cắm chặt , gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận