Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy rằng không biết vì cái sao Bạch Dương lại ngồi trên xe cảnh sát, nhưng trong lòng hắn hy vọng, cũng vô cùng kích động , mong cô sớm ngày có thể thoát khỏi ma trảo của Bạch Dương, thậm chí nếu hắn chết đi thì càng tốt .

Cái loại người này, căn bản không xứng sống ở thế giới này.

“Đau, đau a!”

Tô Hòa Mặc vội vàng đem ngón tay buông ra, hoảng loạn xin lỗi: “Thực xin lỗi thực xin lỗi, tôi sẽ nhẹ một chút.”

“Ô ô a…… Ô ô, ô ô!” thời điểm Tiêu Trúc Vũ khóc, không khống chế được làm miệng vết thương kéo căng đau đớn, Tô Hòa Mặc sốt ruột cuống quít hướng lên trên mặt cô thổi nhẹ: “Hô hô liền không đau, đừng khóc, lại khóc nữa thì thuốc mỡ phải thoa lại thêm lần nữa.”

Tiếng khóc vẫn không ngừng nghỉ, hắn thở dài.

Chờ cô rốt cuộc ngừng nước mắt, thuốc trên mặt cũng đều bị nước mắt hòa tan.

Chờ cô khóc mệt ngủ thiếp đi, Tô Hòa Mặc mới bôi thuốc thêm lần nữa cho cô, đem máu tụ ở bên trong lỗ tai cũng thật cẩn thận lấy ra, bên tai phiến hồng kéo dài đến hàm dưới , tất cả điều xanh tím từng mảng.

Hắn đứng dậy đi đến phòng vệ sinh, rửa sạch thuốc mỡ còn dính trên tay , ngẩng đầu nhìn về phía gương, nhìn gương mặt của mình cũng vô cùng chật vật mà cảm thấy buồn cười.

Áo lông cao cổ màu đen , năm dấu tay trong cổ như ẩn như hiện , hắn vĩnh viễn sẽ không thể quên chuyện của một tuần trước, bị mười mấy người đè ở bãi rác phía sau bãi tha ma ,đánh hắn thừa sống thiếu chết.

Chỉ cần vừa nhớ tới, mày không khỏi đi nhăn xuống, người trong gương lúc này, cảm giác dễ thân cận ưu nhã dần dần biến thành phẫn nộ không coi ai ra gì .

Có lẽ hắn tốt tính lâu lắm rồi, mới làm Bạch Dương cảm thấy hắn thể dễ dàng thu thập, Bạch Dương thậm chí đã quên , Tô Hòa Mặc hắn cũng đã từng dùng tư thái nâng mặt kiêu ngạo đứng ở trước mặt hắn như thế nào.

Liền tính là lưỡng bại câu thương, hắn cũng sẽ đem thù này cả lời lẫn lãi đòi về một lượt!

Khi Bạch Vân Yển nhận được tin báo rồi đi đến cục cảnh sát , mới đến liền nhìn thấy một chiếc xe thể thao với vết thương chồng chất dừng ở ngoài cửa.

Mặt sơn bị cọ xát trầy xướt như những vết vẽ lộn xộn xấu xí , cửa xe chắc đã va chạm vào cục đá lớn nào đó nên đã bị hõm vào, nhìn không ra nguyên hình, sàn xe cũng lỏng lẻo có xu hướng rơi xuống.

Đẩy ra cửa kính, người ngồi ở kia ngẩng đầu nhìn hắn một cái, hai gã cảnh sát cầm trong tay chứng nhận điều khiển xe.

“Đây là bằng lái ở nước Mỹ, chúng tôi không thừa nhận bảng chứng nhận này ở trong nước , ở nước Mỹ cũng có thể tùy ý ngang tàng như vậy? Có biết cậu đã tạo ra rất nhiều sự cố giao thông hay không !”

Lần đầu thấy hắn nghe lời như vậy , cúi đầu yên lặng lắng nghe giáo huấn, không nói một lời.

Bạch Vân Yển chú ý tới, dưới hắn cổ tay áo hoodie màu trắng lộ ra vết máu, bộ dạng nghe lời như vậy, phỏng chừng là có nguyên nhân.

“Xin chào các anh cảnh sát, tôi là anh trai cậu ấy.”

“Cậu chính là người giám hộ của cậu ra? Hiện tại chứng nhận điều khiển của cậu ta không được chấp nhận ở trong nước, phạt tiền là phải có, tổn hại sự cố giao thông ở trên đường cũng cần bồi thường.”

“Chúng tôi sẽ tiến hành bồi thường, hết thảy điều chấp hành theo luật pháp đi.” Bạch Vân Yển từ trong sấn túi móc ra một tấm danh thiếp, lịch sự tiến lên, một cổ ổn trọng không bức bách mà tự làm người khác cảm thấy áp lực: “Đây là phương thức liên hệ với tôi, chờ lát nữa luật sư cùng với đội ngũ pháp vụ phụ trách phân tích bồi thường đến, làm phiền các anh làm việc với họ.”

Bạch Dương ngẩng đầu, cuối cùng trong đôi mắt cá chết cũng có chút thần sắc, ánh mắt Bạch Vân Yển lãnh miệt liếc nhìn hắn, là dấu hiệu trước khi phát hỏa .

Lúc hắn lên xe, Bạch Vân Yển bắt lấy cánh tay hắn, đem cổ tay áo dính máu kia lật lên xem, nhìn kỹ , làm hắn không dám ngẩng đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận