Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Máu từ đâu mà ra.”

Quả thực cái gì đều không trốn khỏi qua mắt anh hắn.

Bạch Dương quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, trốn tránh làm lơ tầm mắt làm hắn cảm thấy áp bách của anh hắn .

“Em giết người.”

“Phải không? Đám cảnh sát kia không tìm được thi thể mà chú giết sao?” Hắn buông cánh tay em trai ra, nhẹ nhàng bâng quơ hỏi một câu, giống như đang cùng nhau nói giỡn.

“Em đương nhiên hy vọng cảnh sát sẽ tìm được thi thể, nói như vậy không chừng liền có thể lưu lại án , em cũng không cần đi Ireland làm lòng người phiền chán kia nữa.”

Khởi động xe, tìm kiếm đường trên bản đồ di động , đến nơi cách xa một giờ chạy xe—Nhà của Tiêu Trúc Vũ , tìm được địa điểm đó trên bản đồ, liền hướng về phía đó mà chạy đi.

Bạch Vân Yển cảm thấy buồn cười, thậm chí còn không muốn đi răn dạy hành vi của em trai.

“Chú phải biết rằng không có bất cứ lý do gì, có thể ngăn cản được quyết định của cha, nếu không tại sao trước năm chú mười lăm tuổi vẫn luôn lưu lại tại nước Mỹ, có thể tùy ý cầm súng bắn chết tuần lộc khi chưa được cấp phép săn bắn, chú cho rằng ông ấy là đang nuôi thả mình, thực ra ông ấy muốn chú biến thành loại người nào, đến bây giờ chú còn không rõ ràng sao?”

Bạch Dương hận đến ngứa răng: “Em không phải là công cụ của ông ấy, anh lựa chọn con đường này, không có nghĩa em cũng phải bước chung đường với anh!”

“Đường trước nay đều không phải do chú chọn , nhớ rõ Bạch Dương, làm người cho dù đứng trước mọi tình huống nào, đều trước tiên cần phải nhớ chính là phải nén giận.”

Hắn nắm chặt tay, phẫn nộ nhìn ra ngoài cửa sổ xe, sương mù rét lạnh ngưng kết một tầng mơ hồ ở trên cửa kính, đến cả hô hấp cũng dùng sức hít thở.

“Bớt tới tẩy não em giúp lão già kia, anh chờ xem, xem em sẽ làm thế nào làm ông ta tức chết!”

“Cha cũng không thèm để ý phương thức trả thù trẻ con của chú vào mắt , cũng không có bất luận hứng thú gì với điều đó .”

Một đường trở về nói ở của Tiêu Trúc Vũ, những câu anh hắn nói với hắn , đã làm khuôn mặt hắn càng vặn vẹo khó chịu, xuống xe, Bạch Dương lại tiếp tục tìm người ở những khu phụ cận , kêu tên Tiêu Trúc Vũ.

Bạch Vân Yển đi vào phòng chứa đồ ở trong viện, ở chỗ bậc thang nhìn thấy trên mặt đất có một mảng máu rõ ràng , hiển nhiên là giống với vết máu ở trên cổ tay áo của em trai hắn, không sai biệt lắm.

Tìm nửa ngày, chỉ thấy được bao quần áo dùng khăn trải giường làm thành bị ném xuống đất , bên trong là mấy trang sức không đáng tiền, lại nhìn cục đá bên cạnh bị quăng ngã đến chia năm xẻ bảy , trên mặt cũng dính một mảng máu tươi.

Hắn khẳng định là dùng cái cục đá này đánh người.

Bạch Vân Yển ngồi xổm trên mặt đất suy nghĩ một lát, ném cục đá xuống đi ra ngoài tìm hắn.

“Bạch Dương, chú ruốt cuộc là có đem người giết chết không.”

Hắn một đường từ sườn núi chạy xuống, cho anh hắn một ánh mắt khinh thường: “Mỗi ngày anh cũng xử lý rất nhiều người, bằng khối hung khí kia mà cũng nhìn không ra sao?”

“Vậy vì sao bên trong không có ai? Thi thể vứt nơi nào rồi.”

“Ném vào khe suối.”

“Đừng gạt anh.” Bạch Vân Yển túm chặt cánh tay hắn , nắm chặt làm hắn không thoát khỏi được : “Trên đường đi từ cục cảnh sát đến đây, không phải nói là muốn tìm kiếm thi thể để xử lí sao? Ngay cả anh mà chú cũng gạt, nếu chú thật sự giết người thì sao lại có thể dễ dàng nói cho người khác biết chứ, hay là em lại có cái chủ ý quỷ gì nữa đây!”

“Anh muốn biết, liền đem Tiêu Trúc Vũ tìm về cho em đi.”

Bạch Vân Yển nhấc chân hướng trên người hắn cho một đá, giận không thể át, chỉ vào mũi hắn.

“Có chút lời anh cần nói trước với chú một lần, chú cho rằng mình rất có năng lực, chuyện gì đều có thể tự giải quyết, nhưng sao đến tìm một người cũng tìm không được ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận