Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Hòa Mặc hiển nhiên cũng không sợ chuyện này, cho dù nói ra cũng không có gì.

“Nhưng di động đều bị cầm đi, tên anh trai kia giống như không muốn đem chuyện này nháo lớn, phỏng chừng cũng sẽ không tìm bọn Yêm ca đâu.”

“Vậy thì tốt, cảm ơn, thuốc này vẫn là các người cầm hút đi.”

Hắn ném trở về, người cầm đầu giơ tay tiếp được, một chân dẫm lên chân đạp khởi động xe máy , một tay mở hộp thuốc lấy một điếu cắn vào trong miệng, sau đó đưa bao thuốc cho người sau.

“Đã rất lâu chưa thấy cậu điện cuồng lại như vậy , việc của tiểu tử cậu thì anh em sẽ giúp đỡ. Có việc lại tìm các anh em hỗ trợ, giao dịch hòa hợp.”

“Cảm ơn, vẫn là tài khoản lúc trước, tôi chuyển cho các người.”

“Được rồi, chờ tôi mua di động mới, chúng ta lại liên hệ sau.”

Bạch Dương sao có thể nghĩ đến, hắn dùng số tiền mà lúc trước Bạc Dương gửi cho hắn , mướn người đánh vào hắn.

Trở lại trường học, liền có hai người tới nói cho hắn, Tiêu Trúc Vũ ồn ào muốn đi WC.

“Sao lại không cho cô ấy đi?”

“Cậu không phải nói là trông chừng không cho cô ấy đi ra khỏi phòng học sao?”

Tô Hòa Mặc nhíu mày: “Một người đầu gỗ đầu còn chưa đủ sao, sao bây giờ cả hai đều là đầu gỗ.”

“Không phải, chúng tôi sợ vạn nhất cô ấy chạy rồi thì làm sao bây giờ, huống hồ chúng tôi cũng không đánh cô, chính là ngăn chặn cô ấy mà thôi, chính cô ấy tự mình ngồi dưới đất.”

“Chân cũng què rồi, cô ấy sao còn có thể chạy!”

Tô Hòa Mặc chạy về phòng học, nhìn thấy cô quả nhiên là đang ghé vào một góc mà khóc, thời gian tan học , người trong phòng học thưa thớt, nhưng lại có không ít người đều đang nhìn cô, nói cô ồn ào, kêu cô đừng khóc.

“Tiêu Trúc Vũ.”

Ngẩng đầu nhìn thấy hắn đi lại đây, thanh âm khóc càng lớn hơn nữa: “Tôi muốn đi WC, tôi muốn đi!”

“Đi ! tôi ôm cô đi.” Tô Hòa Mặc cong lưng, đưa tay đặt lên khủy chân cô , nhẹ nhàng bế lên, Tiêu Trúc Vũ vẫn kêu khóc không ngừng: “Cậu dựa vào cái gì mà không cho tôi đi WC!”

“Là tôi không nói bới bọn họ rõ ràng, tôi nhờ bọn họ trông chừng cô, chân cô không tiện, không thể đi đường ,sợ xảy ra chuyện, không nghĩ tới bọn họ sẽ không cho cô đi ra ngoài.”

Tiêu Trúc Vũ cảm thấy hắn cùng Bạch Dương giống nhau, chỉ là, hắn sẽ không đánh cô, so với Bạch Dương thì tốt hơn một chút.

“Tôi thả cô ở cửa, vào đi, tôi ở bên ngoài chờ , nếu có chuyệni trực tiếp kêu một tiếng là được.”

Tiêu Trúc Vũ đỡ vách tường, đi đường khập khiễng chạy vào trong.

Tô Hòa Mặc nghe được thanh âm đóng cửa lại cách vách .

Lấy ra di động đang chấn động trong túi quần ra, là một tin nhắn.

Cô thất tha thất thểu từ trong phòng vệ sinh đi ra , cự tuyệt cử chỉ muốn đỡ lấy tay cô của hắn, hiển nhiên là vẫn còn giận dỗi.

Móng vuốt nhỏ ướt dầm dề , mới vừa rửa tay xong, đỡ vách tường đi chậm, một đường trên tường đều lưu lại trảo ấn của cô , Tô Hòa Mặc vội vàng nâng cánh tay cô lên.

“Đừng nóng giận, lần sau tôi khẳng định sẽ không để bọn họ làm như vậy nữa.”

“Tôi không muốn nói chuyện với cậu, nên cậu cũng đừng nói chuyện với tôi.”

Tô Hòa Mặc ngồi xổm ở trước mặt cô , bắt lấy hai cánh tay nhỏ , dùng lòng bàn tay ôn nhu lau bọt nước dính trên tay cô. Ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

“Bạch Dương có phải đã từng nói, ở trường học sẽ bảo hộ cho cô phải không ?”

Tiêu Trúc Vũ tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng đích xác là hắn có bảo hộ cô khỏi người khác, chỉ có hắn là ức hiếp cô thôi.

“Tôi từ đây về sau cũng bảo hộ cô, ở trường học sẽ không để cho người khác khi dễ cô, chuyện vừa rồi không tính, từ giờ trở đi, tôi đáp ứng cô, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để cô bị khi dễ.”

Cô mang khẩu trang, nói chuyện cũng mang theo chút rầu rĩ không vui.

Bình luận (0)

Để lại bình luận