Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn ngã ngồi trên mặt đất, thế nhưng lại có chút buồn cười, nhưng lại cười không nổi.

Hòa hoãn một thời gian rất lâu, mới chậm rãi mở miệng nói.

“Tiêu Trúc Vũ, tôi bảo đảm sẽ không để ai thương tổn cô nữa.”

“Được.”

Bọn họ chôn bà ngoại xong, đem Trác Đan Lan kéo sâu vào trong rừng cây giấu đi, đào một cái hố che dấu thân thể, kỳ vọng không bị người khác phát hiện.

Ngày thứ hai sau khi khai giảng, Lâm lão sư gọi cô lên văn phòng, đánh giá cái chân không tiện hành động của cô : “Chân đã tốt hơn chưa? Ngồi xuống cùng cô giáo nói một chút chuyện.”

Cô giáo kéo ghế dựa một bên qua, đỡ cô ngồi xuống.

“Cảm ơn lão sư.”

“Không cần khách khí, trường học sắp cho nghỉ đông, muốn hỏi một chút em đối với việc học lên Cao Tam có tính toán gì không.”

“Em không thi đậu đại học.”

“Cũng chưa thử xem làm sao biết được ? Cô thấy rm rất thích vẽ tranh, nếu không thì thi vào trường nghệ thuật cũng rất có thể, từ giờ trở đi luyện tập thật tốt, nói không chừng còn có cơ hội.”

“Em thi không đậu đâu lão sư.”

“Sao em lại không có niềm tin vào bản thân như vậy?.”

Lâm lão sư nắm lấy tay cô cổ vũ: “Vực dậy tinh thần, cũng không cần quá sốt ruột đưa ra đáp án cho cô, qua kỳ nghỉ đông cô sẽ hỏi lại em thêm lần nữa, được không?”

“Vâng.”

“Được rồi, trở về đi, trên đường đo chậm một chút.”

“Cảm ơn lão sư.”

“Đúng rồi.” Lâm lão sư gọi lại cô: “Em biết chuyện Bạch Dương muốn ra nước ngoài không? Cố thấy lúc trước ở trường học cậu ta thường khi dễ em.”

Tiêu Trúc Vũ ngốc ngốc lắc đầu: “Em không biết, cậu ta muốn đi nước ngoài sao?”

“Học tịch đã chuyển tới Ireland, lúc trước có bạn học nói hai người các em kết giao, hẳn là không có việc này đi?”

“Chúng em không có kết giao.”

Lâm lão sư ôn nhu cười nói: “Cô bát quái một chút thôi, trở về học tập thật tốt nhé.”

“Vâng, Lâm lão sư gặp lại sau.”

Ký túc xá Tiêu Trúc Vũ đã sớm đong cửa, thả cho học sinh về nhà nghỉ đông, do vậy mà cô cũng chỉ có thể ở lại trong nhà Tô Hòa Mặc.

Phát hiện hắn cũng rất dễ dàng , còn rất săn sóc cô. Mà cô cũng chưa bao giờ kén ăn, hắn làm món gì cô cũng ăn.

Ở chung một tuần, bình an không có việc gì, Bạch Dương cũng không có tới tìm phiền toái, nghe những người lúc trước đánh hắn lén lút đi điều tra, đi đến bệnh viện hắn trị liệu, nghe người ta nói đã chuyển viện đến nước ngoài trị liệu.

Không có người khi dễ Tiêu Trúc Vũ, cũng sẽ không có người trở ngại bọn họ ở bên nhau,dường như hết thảy mọi chuyện đều phát triển theo hướng tốt .

Thạch cao trên đùi Tiêu Trúc Vũ cũng đã dỡ xuống,vết thương trên mặ cũng tốt hơn rồi, nhàn tới nổi không có việc gì , cô cũng sẽ không ra cửa, mỗi ngày đều ngồi ở trên mặt đất phòng khách, chơi trò chơi ghép hình cùng xếp gỗ mà Tô Hòa Mặc mua cho cô .

Chỉ là ngẫu nhiên, hắn sẽ thình lình dò hỏi cô.

“Tiêu Trúc Vũ, cô có cảm thấy tôi có thể sẽ bị cảnh sát bắt đi hay không ? Dù sao tôi cũng đã giết người.”

“Sẽ không.” cô ngẩng đầu ngây ngốc cười: “Nếu cảnh sát tới, tôi liền nói cho bon họ biết , người là do tôi giết.”

“Khó mà làm được, người tôi giết làm sao có thể để cô thế tội chứ.”

“Dù sao, bà cũng không còn nữa.”

“Có ý tứ gì?”

Tô Hòa Mặc vốn chỉ muốn cùng cô đùa một chút, nghe được lời này của cô, vội vàng vòng qua quầy phòng bếp , đi đến trước mặt cô ngồi xổm xuống.

“Không cho phép cô có ý tưởng chán đời mà phí hoài thời gian của bản thân , biết không?”

“Tôi sẽ không.”

Di động của hắn vang lên, từ trong túi móc ra thì thấy tên người gọi đến, nhìn cô liếc mắt một cái.

“Cậu lại muốn đi ra ngoài sao?”

“Có thể là bọn họ lại muốn cùng nhau uống rượu, một hai phải gọi tôi đến, buổi tối cô muốn ăn cái gì, tôi ra ngoài lúc về sẽ mua về cho cô.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận