Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô dùng chăn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt đen bóng nhìn chằm chằm cửa.

Ánh trăng ở ngoài cửa sổ chiếu sáng làm cô nhìn được thực rõ ràng, hắn cong eo từ bên ngoài tiến vào, tư thế đi đường chật vật không xong, khập khiễng đóng cửa lại.

Còn chưa tới bên cạnh mà cô đã ngửi được một cổ máu tanh nồng đậm, làm cô tcảm thấy ghê tởm.

Bạch Dương kêu tên cô, tay muốnchạm vào cô, kết quả trực tiếp quỳ gối ở mép giường— bang— ngã xuống.

Tốc độ ngã xuống thực nhanh, trong lúc nhất thời cô không phản ứng kịp, bị dọa đến căn bản không dám động đậy.

Đó là máu ở trên người hắn, mùi vị thật khó ngửi, hắn có thể cứ như vậy mà chết đi hay không?.

Đang lúc cô suy nghĩ, một cánh tay đột nhiên chống lên mép giường, gian khổ bò dậy, phía sau hắn chính là cửa sổ, đưa lưng về phía ánh trăng , ánh sáng chiếu vào sau lưng hắn, mặt chìm trong bóng tối thực dọa người, sắc mặt mỏi mệt , mí mắt vẩn đục muốn đóng lại.

Không biết hắn vì sao lại biến thành như vậy, nhưng thoạt nhìn hắn ở chỗ này cũng đã trãi qua những ngày tháng không tốt gì cho lắm.

“Em có đói bụng không?”

Cô gật đầu, đã một ngày không được ăn cơm.

Bạch Dương cố sức tưởng từ quỳ trên mặt đất đứng dậy, nhưng thử rất nhiều lần, một lần cũng không gượng dậy nổi , lổ đạn ở vai trá xuất huyết, đau đớn khó nhịn, dù vậy, nhìn thấy cô thì trong lòng vẫn vô cùng vui vẻ.

“Tiêu Trúc Vũ.”

Hắn đau đến mức khóc nức nở.

“Tôi chịu không nổi, tôi thật sự đau quá , đau quá , em giúp giúp tôi.”

“Làm sao mà giúp cậu?”

“Giúp tôi khẩu, làm tôi thoải mái chút.”

Tiêu Trúc Vũ muốn cho hắn chết ngay lập tức, sao còn không nhanh tìm chết đi.

Bạch Dương rống một tiếng làm tinh thần hăng hái t cố gắng đứng lên, bò tới bên người cô, trên lưng đầy máu dựa vào đầu giường, trực tiếp đem gối đầu nhiễm ướt.

Dù là đau muốn chết, vẫn còn có sức lực bắt lấy đầu cô, đem nửa người trên nâng tới, mặt ấn vào dưới háng.

“Đem quần của tôi cởi ra, ăn nó.”

Tiêu Trúc Vũ bị cây gậy kia ép tới thở không nổi, cố chấp ngẩng đầu lên: “Tôi không ăn!”

“Em không ăn liền không cho em cơm ăn!Ăn cho tôi !”

Hắn suy yếu đến mức miệng cũng đã trắng bệch, nghiêng đầu dùng tay chỉ cô: “Đừng cảm thấy tôi không sức lực đánh em, nếu tôi không còn, những người đó cũng sẽ giết chết em! Hiện tại hai chúng ta ở chung trên một chiếc thuyền,cho dù tôi tự tay giết chết em ,cũng sẽ không để cho bọn họ giết em.”

“Ít dùng cái loại ánh mắt này trừng tôi, ăn cho tôi!” Bạch Dương đem mặt cô duỗi vào bên trong chăn , thẳng eo, dùng hết một tia sức lực cuối cùng đem quần cởi xuống.

“Ăn a!”

Tiêu Trúc Vũ không cam lòng ủy khuất khóc, dương vật dỗi đến trên mặt cô tìm không chuẩn vị trí , vẫn luôn chọc vào lung tung trên mặt, đôi tay nâng đỡ, chậm rì rì hàm nuốt nó xuống.

Bạch Dương cuối cùng cũng bình tĩnh, đem chăn xốc lên che khuất đỉnh đầu cô, ấn chuông trên bàn .

“Không cho phép phát ra tiếng.”

Hắn đau đớn khó nhịn nhắm hai mắt, Tiêu Trúc Vũ liếm cũng không làm hó chịu của hắn giảm bớt bao nhiêu , dùng đầu lưỡi cọ tới cọ đi, càng ngứa ngày khó nhịn hơn.

Cửa mở, đập vào tầm mắt là một đầu tóc đỏ loá mắt, phòng không bật đèn cũng không ngăn được này cái màu sắc chói lóa này xâm nhập vào tầm mắt.

“Sao lại là cô.” Bạch Dương cau mày hữu khí vô lực nói.

Canh Dung quơ quơ hộp y tế trong tay.

“Đêm nay đội trực ban canh giữ ngoài cửa phòng cậu, là người của tôi.”

Cô ta mở đèn, nhìn thấy trong chăn có nhô lên một bóng người, cười mà không nói ,một câu .

Đi qua , giúp hắn xốc lên áo T shirt màu trắng , băng gạc sau lưng đã bị máu làm ướt sũng nước, thật cẩn thận xé xuống, vết thương của lỗ đạn hình nhu không dấu hiệu muốn hồi phục.

“Hôm nay nhiệm vụ hoàn thành sao?.” Canh Dung mang bao tay lên, bắt đầu xử lý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận