Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thất bại.”

“Vậy cậu còn dư lại một lần cơ hội, cẩn thận một chút với người trong lòng ngực cậu, nhiệm vụ lại thất bại cô ấy liền mất mạng.”

Bạch Dương cách chăn ấn đầu cô, không muốn để cô nghe cuộc nói chuyện này .

“Lại giúp tôi một lần nữa.”

“Tiểu thiếu gia, tôi đã giúp cậu một lần, tiền còn chưa đưa cho tôi đâu, cậu hiện tại lại bị tiên sinh quản, cho dù tôi lại giúp cậu thêm một lần nữa, cậu cũng không có tiền cho tôi a.”

“Trước thiếu.”

“Lại nữa, chờ cậu từ nơi này chạy đi, phỏng chừng thiếu tiền của tôi đến mức có thể lấp đầy hai vòng địa cầu.”

Hắn trầm mặc cúi đầu, Tiêu Trúc Vũ đầu đột nhiên mút mạnh một cái, làm hắn thiếu chút nữa tước vũ khí đầu hàng.

“Ngạch…… Một lần cuối cùng, giúp tôi!”

Canh Dung vỗ băng gạc trên vai hắn, hừ nói: “Không bằng trước tiên cậu cứ để tiểu gia hỏa dưới háng bắn ra trước , tôi thấy cô ấy sắp thở không nổi nữa rồi.”

“Làm xong rồi liền đi ra ngoài! Trước khi đi làm nhiệm vụ ngày mai thì lại đây tìm tôi.”

“Thật biết sai sử người khác.”

Cô mang theo hòm thuốc, hất tóc dài khinh thường đóng cửa lại rời đi.

Bạch Dương đem Tiêu Trúc Vũ từ trong chăn lôi ra , mặt hồng rịn ra hơi nước, không ngừng há mồm thở —ha—: “Nữ nhân kia, cô ta, cô……”

“Là chó săn của cha tôi,chẳng qua hiện tại muốn phản bội ông ta.” Bạch Dương sơ dờ tóc cô, nâng lên khuôn mặt bánh bao đáng yêu , thịt đô đô ngu đần.

Hắn càng nhìn càng thấy đáng yêu, tươi cười bệnh hoạn, ánh mắt si mê lại chứa tia gian ác, khóe miệng gợi lên, tới gần cô, như muốn nuốt cô vào bụng.

“Chờ tôi giết cái lão nhân kia rồi, chúng ta liền cao chạy xa bay!”

“Tiêu Trúc Vũ, cho dù em không ngốc cũng phải giả ngu cho tôi, em tốt nhất đừng ở trước mặt tôi lộ ra một chút ý niệm thông minh ,thủ đoạn gì tôi cũng sẽ làm ra được. Để e biến lại thành ngốc tử, vĩnh viễn đều bị thiểu năng trí tuệ!”

Mặt phồng lên trướng hồng, nhìn hắn đáng sợ , Tiêu Trúc Vũ run run vểnh môi dưới lên, lại bị hắn ấn đầu xuống cô dương vật đứng thẳng.

“Há mồm! Ăn!”

Canh Dung nghiêng người dựa vào cửa xe, trong miệng nhai keo cao su, nghe được tiếng vang truyền đến bên tai .

“Người đã đến.”

Cô phân phó: “Đều giết, hôm nay tôi chỉ huy.”

Từ túi lấy ra giấy đóng gói , phun rớt keo cao su , tùy tay cất bao đựng súng, Bạch Dương bị hai bảo tiêu bên cạnh hộ tống đến xe cách đó không xa, hắn mặc áo hoodie sạch sẽ cùng quần dài, mặt không biểu tình nhìn cô ta một cái, khom lưng đi vào phái sau thùng xe.

Canh Dung vòng qua ghế điều khiển, dùng sức đóng cửa xe.

“Điều tôi bảo cô điều tra thế nào rồi?”

“Ngày hôm qua Vinson đã rút khỏi khu vực này, hắn biết lại cùng cha cậu đối nghịch sẽ nguy hiểm, cho nên đem địa doanh cắm ở quận Kerry , tiên sinh ngày hôm nay muốn cậu phải giết được hắn, bằng không thứ chờ cậu là hình ảnh Tiêu Trúc Vũ bị giết.”

Hắn ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô ta liếc mắt một cái, cong eo, khuỷa tay chống ở đầu gối , hai tay chặt lấy nhau, khớp xương ngón tay rõ ràng , dùng sức đến mức đầu ngón tay trở nên trắng bệch.

Canh Dung cười nhìn về phía kính chiếu hậu: “Tôi đã cho người liên hệ với hắn, vừa lúc hắn cũng muốn đem địa bàn trong tay cha cậu đoạt lại, hắn sẽ không cự tuyệt cậu, chỉ là xem cậu làm sao để giúp hắn mà thôi.”

“Nắm chắc cơ hội tốt lần này, thiếu gia, bằng không tôi vừa giúp cậu lại thiệt hại về quân số nhưng lại thất bại thì thật đáng tiếc. Cậu cũng mất Tiêu Trúc Vũ, không trả tiền cho tôi là chuyện nhỏ, để tôi liền mất mạng thì có tiền cũng không hưởng thụ được.”

“Đem tôi đưa đến đó, cô đi đem Tiêu Trúc Vũ tiếp ra .”

“Cậu tự tin có thể đánh thắng được cha mình sao?”

“Thay tôi làm việc thì đừng nói lời vô nghĩa.” Mặt Bạch Dương âm trầm, kéo một cái vali da trên bàn mở ra, sửa sang lại súng lục bên trong, nắm băng đạn, dùng sức lên đạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận