Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng linh kiện thanh thúy vang lên, hắn nắm súng, thù hận làm máu chảy ngược, đã thử dùng qua qua súng xạ kích , mỗi một lần đều nhắm trúng trung tâm hồng tâm , đem nó trở thành khuôn mặt âm độc của Bạch Duệ Phong .

“ Thật thú vị, con trai Bạch Duệ Phong vậy mà chịu tới năn nỉ tôi đii phó với cha mình.”

Vinson vắt chéo chân, diện mạo điển hình Âu Mỹ tóc vàng mắt xanh, bất đồng với những người đàn ông khác thiên về hướng cương ngạnh, thì hắn lại càng thanh tú, đuôi tóc dài được buột lại vắt qua cổ , giày da cao cổ cùng quần đen bó sát người , vuốt ve cằm như đang suy tư gì đó, sau đó nở nụ cười xảo trá .

“Cái giao dịch này nghe rất thú vị, chỉ là tôi trước nay chưa làm qua, nếu cậu phản bộ tôi thì tôi phải làm sao bây giờ?”

Bạch Dương mất máu qua nhiều ngày, môi suy yếu trở nên trắng bệch , không có một chút sinh khí , giang hai cánh tay ra: “Tôi đã đem át chủ bài sở hữu trên người đều đưa cho ngươi, bao gồm súng của tôi, nếu ngươi vẫn không tin tôi, thì còn muốn tôi làm thế nào nữa?”

Vẻ mặt hắn vẫn buồn rầu cân nhắc như cũ.

“Cậu thật sự nguyện ý cùng cha mình đối nghịch, ngay cả giết hắn cũng có thể?”

“Ngày hôm qua tôi có thể giết chết ngươi, tôi không động thủ, ngươi nên hiểu rõ mục đích của tôi là gì.”

Hắn nhướng bả vai một chút: “Tôi đây làm sao biết n cậu có phải thật sự là thất thủ hay không, dùng loại này biện pháp này giúp cha cậu giết tôi càng thêm dễ dàng hơn c?a.”

Bạch Dương nhắm đối mắt mỏi mệt lại, cười tự giễu: “Xem ra nửa giờ nói chuyện vừa rồi của chúng ta , hoàn toàn chỉ là ở lãng phí thời gian.”

“Cũng không hoàn toàn là vậy, thực ra tôi còn có một biện pháp.” Vinson thẳng sống lưng, từ trong túi trong của tây trang móc ra một con dao quân dụng Thụy Sĩ , ném ở trên bàn trước mặt hắn .

Bạch Dương cúi đầu nhìn.

Vinson dào dạt đắc ý vắt chéo chân, ngón trỏ chống cằm , chỉ chỉ thanh đao kia khiêu khích hắn.

“Cậu đem con dao nhỏ này cắm vào bất cứ bộ phận nào của cha cậu cũng được, thấy máu, tôi liền tin tưởng cậu.”

Hắn trầm mặc nhìn.

Thời gian trôi qua , trong đầu suy nghĩ lung tung cái gì chính hắn cũng không biết, nhưng không ngừng hiện lên khuôn mặt của Tiêu Trúc Vũ, dao nhỏ cho dù cắm ởvị trí nào trên thân thể cha hắn, thì cô cũng không trốn được kết quả bị cha hắn tra tấn thế hắn.

Canh Dung trên đường đi lên lầu, phân chia ba bảo tiêu canh gác xung quang, nam nhân canh giữ ở cửa phòng ngủ , kinh ngạc hỏi cô ta: “Cô không phải là đi hộ tống Bạch thiếu gia sao?”

“Trở về lấy đồ , ở cửa canh cho tốt.”

Hắn gật đầu nhường đường, trong tay Canh Dung nhéo kẹo cao su, lặng lẽ ấn vào trong mắt khóa , trở tay đem cửa đóng lại.

Tiêu Trúc Vũ mặc váy ngủ màu trắng chất liệu ấm áp , ghé vào bên cạnh cửa sổ , thời điểm nhìn thấy Canh Dung tiến vào, hiển nhiên là bị hoảng sợ, còn muốn trốn vào bên trong chăn .

“Không cần trốn tôi, tôi cũng không phải là quái thú ăn thịt người , nhìn ra ngoài cửa sổ là muốn thoát khỏi đây phải không?”

Cô chán ghét cô ta, một câu cũng không muốn nói cùng cô ta.

Canh Dung tiến lên, tóc đỏ cuộn sóng xõa trên vai, không coi ai ra gì.

“Muốn thoát ra ngoài , tôi giúp cô a.”

Cô kéo khăn trải giường qua, ném thẳng ra ngoài cửa sổ, đem một đầu trong tay để bên khung cửa sổ , thân thể ghé vào cửa sổ nhìn xuống xem xét, xác nhận độ cao như vậy không vấn đề.

“Đưa tay cho tôi.”

Canh Dung vươn tay về phía cô, chỉ thấy cô kháng cự, đưa tay về phía sau lưng , lui hai bước về sau, nhìn cô ta lắc đầu.

“Sao lại thế này? Giúp cô trốn, cô còn không muốn, chẳng lẽ cô muốn ở chỗ này sao?”

“Nơi này có ăn có uống, tôi không muốn đi theo cô.”

“Ha hả! Đừng nói chuyện khôi hài nữa, cô cho rằng bởi vì ai mà cô mới có những thứ này, chính là Bạch Dương dùng mạng mình đổi lấy đồ ăn cho cô ăn, hôm nay nếu nhiệm vụ của hắn thất bại, cô cũng sẽ chết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận