Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi không muốn đi theo cô!”

“Đừng không biết tốt xấu, bức tôi thì tôi sẽ động thủ bắt cô .” cô ta càn rỡ nhướng mày, kiên nhẫn còn thừa không nhiều lắm.

Tiêu Trúc Vũ nói thẳng không cố kỵ: “Tôi chán ghét cô, thực chán ghét cô, tôi không muốn đi theo cô!”

Một tay giữ ga giường , một tay chống bệ cửa sổ, Canh Dung dựa về phía sau, cân nhắc.

“Chán ghét tôi? Chẳng lẽ là bởi vì tôi cùng anh trai của cô lên giường sao?”

“Nga không đúng, cậu ta không phải anh trai cô, cô cảm thấy cậu ta là gì của mình ? Bạn trai, hay là bạn tốt?” Canh Dung chỉ chỉ vào đầu mình: “Nơi này của cô không tốt lắm, lưu lại bên người cậu ta chỉ có đường chết , Bạch Dương sẽ đem cô giết chết, hiểu không?”

Tiêu Trúc Vũ không phục lại tức giận, mặt nghẹn đến mức trướng lên, cổ vừa hồng vừa nộn như bóng cao su: “Tôi ghét cô, tôi nói tôi chán ghét cô!”

Bảo tiêu ngoài phòng gõ cửa: “Ngài đã lấy được đồ vậy tới tay rồi chứ ? Mời nhanh chóng ra ngoài.”

“Tôi không có nhiều thời gian ngồi ở chỗ này cầu xin cô không chán ghét tôi, lưu lại ấn tượng tốt, Bạch Dương nếu đem tôi giết, ta thành quỷ cũng không bỏ qua cô!”

Canh Dung một tay đem cô ôm vào trong ngực, cánh tay dùng sức mạnh đến nổi cô không thể động đậy nổi.

Chỉ thấy cô ta ôm Tiêu Trúc Vũ, đi nhanh bước qua cửa sổ, kiểm tra ga giường bên cửa sổ một chút liền nhảy xuống.

Tiêu Trúc Vũ bị ôm lấy , kinh hách la lên thất thanh, với độ cao lầu hai thì cô ta có thể nhẹ nhàng nhảy xuống trên cỏ, cô ta mạnh mẽ đem cô kéo vào trong xe, đóng cửa xe.

Bảo tiêu bên ngoài nghe được tiếng xe thì cảm thấy không thích hợp, mở cửa, bên trong bị khóa trái, hắn hoảng loạn lấy ra chìa khóa trong túi, lại phát hiện khóa mắt bị nhão kẹo cao su dính dính ngăn chặn, mặc cho chìa khóa ở trong tay hắn vặn vẹo tìm mọi cách muốn đút vào những khe hở cũng đã bị chặn kính không chút khe hở.

Mở ra tai nghe sốt ruột rống: “Người chạy! Người dưới lầu mau đuổi theo!”

Bảo tiêu ở lầu một sớm đã bị Canh Dung phân bố đi nơi khác , sớm đã không có một bóng người.

Chạy lên cao tốc không bao lâu, cô ta điều chỉnh kính chiếu hậu, phát hiện phía sau đã có chiếc xe màu xám đuổi theo.

Người của Bạch Duệ Phong , nếu lần mấu chốt này bị bắt được,vậy chính là lành ít dữ nhiều.

“Tiểu ngốc tử, chờ lát nữa xe bay ra cũng đừng kêu.”

“Tôi không phải ngốc tử!”

“Còn quản cô có phải hay không sao?.”

Tốc độ xe lướt qua nhanh như nhay tiếp theo chạy xuống một đoạn gập ghềnh, lốp xe ma xát với mặt đất , trực tiếp thoát ly sức hút của Trái Đất, xe đột nhiên đi xuống Tiêu Trúc Vũ ở trong xe sợ bắn lên, sợ hãi ôm tay vịn ghế dựa.

Cô không muốn chết, một chút cũng không muốn chết.

Ở trên máy bay có thể nhìn thấy nhiều cảnh đẹp như vậy, cô phát hiện mình còn có thật nhiều cảnh vật muốn xem, mặc dù bà ngoại không còn nữa, cô vẫn luôn cho rằng bà ngoại luôn canh giữ ở bên cạnh cô, có thể phù hộ sống sót.

Canh Dung giữ được khoảng cách giữa hai xe thì cô ta gọi một cuộc điện thoại, đầu bên kia truyền đến thanh âm chói tay, tín hiệu chung quanh bị quấy nhiễu, đại khái là phía sau chiếc xe kia có trang bị vũ khí .

Cô ta gia tốc đem xe chạy nhanh hơn nữa, ý đồ bảo trì khoảng cách xa một ít, hướng về phía điện thoại rống: “Người của cha cậu cho người truy đuổi chúng tôi! Tìm một vị trí tốt …chờ!”

Phanh!

Truyền đến tiếng nổ mạnh, cô nhìn lại trong gương, phát hiện có hai người cầm súng , từ cửa sổ đem nòng súng duỗi ra , hướng tới chiếc xe này nổ súng, cư nhiên dám quang minh chính đại ở giữa đường cái bắn xạ kích.

“Tiên sinh, đã nhắm chuẩn chiếc xe phía trước, trực tiếp giết sao?”

Bạch Duệ Phong nhìn màn hình theo dõi viễn trình , bình tĩnh không nóng nảy chút nào, cảm thấy buồn cười, thời buổi này còn có thể xuất hiện người dám phản bội hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận