Chương 158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đem đồ phản bội kia giết, lưu lại con bé kia.” cô là vật duy nhất có thể khống chế Bạch Dương .

Cuối cùng, lại nói: “Lưu lại nửa cái mạng là được, chỉ cần cô ta còn thở một hơi, con trai nhỏ của ta liền sẽ khăng khăng một mực.”

“Tôi đã nhìn thấy cậu”

Canh Dung quẹo vào– phanh gấp,Tiêu Trúc Vũ ngồi ở ghế sau bị ngã vào góc, cô ôm chặt lấy chính mình không dám động, dùng sức bắt lấy ghế dựa bằng da .

Canh Dung mở ra cửa sau của xe, Bạch Dương khập khiễng quăng nhảy vào, dùng sức kéo cửa đóng lại.

Mùi máu tanh nồng tràn ngập trong xe, mấy ngày này Tiêu Trúc Vũ đã ngửi qua quá nhiều mùi máu, rất dễ dàng để có thể phân biệt ra –đây là đến từ trên người hắn.

Cô giống như con chuột bị khiếp đảm mà rúc ở một góc, ôm thân thể nhỏ yếu của mình, như sợ bị dã thú đang đổ máu phát hiện ra.

Bạch Dương đau đến nhe răng nhếch miệng, che lại miệng vết thương trên đùi do bị dao cắm vào , máu cuồn cuộn không ngừng chảy ra bên ngoài, ngũ quan vì mất khống chế mà trở nên vặn vẹo, quay đầu liền hung ác trừng cô.

Bỗng nhiên bị tầm mắt nóng rực đưa vào tầm ngắm , cô bị nhìn đến mức trái tim đập nhanh dữ dội, đột nhiên thấy hắn quỳ rạp trên sàn xe, kéo cái chân đổ máu kia , không muốn sống tiến lại đây nắm chặt tóc cô túm qua .

“A a! A a ——”

Canh Dungđiều khiển xe chạy nhanh đưa mắt nhìn lại phía sau qua gương chiếu hậu, phát hiện hắn đang tàn nhẫn nắm tóc dài của cô kéo tới trước mặt, há mồm cắn lên miệng cô.

“Này này, đừng ở chỗ này mà động dục……”

Còn chưa nói dứt lời, kính chắn gió phía sau đã bị một phát súng bắn vỡ, pha lê vỡ vụn rơi lên thân thể hai người, Bạch Dương gắt gao ấn đầu cô xuống gặm cắn, môi bị hắn hàm ở trong miệng, liều mạng hút vào, Tiêu Trúc Vũ dùng sức lực lớn nhất ấn bờ vai hắn. Nhưng không hề hiệu quả.

Mặc dù bị pha lê rơi đầy đầu, hắn cũng không thèm để ý, ánh mắt hung ác mở to, như dã thú ở vùng đồng hoang chạy như điên, chỉ có súc sinh mới có ánh mắt này– ánh mắt nhìn chằm chằm một khối đồ ăn, sắp sửa bị bầm thây vạn đoạn, hắn thành công đem khối thịt trong miệng cắn xé rách da chảy máu.

Tiêu Trúc Vũ đã đau đến không còn sức lực, oa oa khóc lớn, môi như bị một con dao sắc cắt qua, nóng bỏng thiêu đốt thẳng đến trung ương thần kinh .

Ánh mắt nhìn chằm chằm về hướng sau lưng cô, giơ súng lên, chuẩn bị nổ súng giết chết trong hai người đàn ông của chiếc xe đuổi theo phía sau .

Một phát lại một phát, hắn tính toán số lượng viên đạn, chậm chạp không buông miệng cô ra, một bên cắn xé, một bên nổ súng, mạch máu trong đồng tử trồi lên, dường như đã không ngại để lý trí biến mất , ít nhất bản tính nhân đạo của con người không cồn tồn tại trong đáy mắt Bạch Dương .

Xe ra khỏi quốc lộ, chạy vào đường núi gập ghềnh không bằng phẳng , Canh Dung lấy súng ra , hạ cửa sổ xe xuống , đem súng lục phản nắm chặt trong tay, nhắm ngay vào lốp xe phía sau .

—Phanh— một kích, xe ở giữa sườn núi mất khống chế lay động sang trái sang phải, sau đó lăn xuống .

“Đau, đau! Ta đau!” Tiêu Trúc Vũ run rẩy kêu thảm, Bạch Dương nhắm mắt lại, đầy miệng mùi máu , hắn thay đổi một vị trí tiếp tục cắn xé, lần này là môi trên, so với dự đoán vết thương của hắn không giảm mà lại càng đau hơn.

Tiếng súng đinh tai nhức óc, vang vọng đỉnh núi , Bạch Dương buông súng, bên trong chỉ còn lại một viên đạn cuối cùng.

Canh Dung truyền đến một tin tức không ổn : “Chúng ta đã bị vây quanh, cậu xác định mình đã thuyết phục được Vinson sao! Người của hắn sao còn chưa tới!”

Chìm đắm trong cắn xé hôn người mình yêu, căn bản là không thèm nghe lời cô ta nói.

Bàn tay to ấn đầu Tiêu Trúc Vũ xuống , không ngừng đổi phương hướng gặm cắn, hắn không phải là đang muốn hôn môi, mà là đang muốn đem một tầng da thịt của cô cắn xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận