Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hộ sĩ không ngừng tiến lên khuyên can, hắn căn bản không thèm nghe, vẫn muốn đi về phía trước , bước càng lúc càng nhanh, chạy chậm đến.

Áo quần bệnh nhân sọc xanh sọc trắng, nhiễm mảng lớn vết máu, là từ vết thương trên đùi hắn đã nứt toạc ra.

Bạch Vân Yển đang ngồi ở ghế dài liền nghe được tiếng la của các hộ sĩ , quay đầu nhìn lại, vội vàng đứng dậy, em trau hắn như phát điên vùi đầu xông thẳng về phía trước .

“Bạch Dương!”

Người cầm trong tay diều chim én dừng lại bước chân, giây tiếp theo, lực đạo từ sau lưng đánh úp lại, hung hăng đem cô gục trên mặt đất.

“A!” bọn nhỏ chung quanh chạy đi nhanh như bay .

Hắn bóp chặt cổ cô, ngồi ở trên người cô, khó có thể tin.

“Tiêu Trúc Vũ……”

Cô sợ hãi buông dây thừng trong tay ra ,vết thương ở miệng bị hắn cắn xé đã kết thành vảy màu nâu, Bạch Vân Yển chạy tới ấn xuống vai trái không bị thương của hắn .

“Bạch Dương, buông cô ấy ra!”

“Anh có ý gì!” Hắn bóp cổ cô, đôi mắt thẳng lăng lăng trừng mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô, trong mắt cô chính là ảnh ngược của mình.

“Các người mẹ nó có ý gì! Em ở ngay phòng bệnh dưới lầu của tôi, lại nói với tôi là không tìm được người, em chạy!Em có biết mười ngày ở đây tôi đã cảm thấy thế nào sao, em biết không a! Tôi dường như sắp hỏng mất , muốn nhảy lầu, tôi còn cho rằng em đã chết, muốn chuẩn bị cùng em tuẫn tình,em mẹ nó ở dưới lầu thả diều, thả đại gia em a!”

“Bạch Dương!” Bạch Vân Yển mạnh mẽ bắt lấy bờ vai của hắn nhấc lên, thân mình hắn suy yếu không sức lực, theo bản năng yếu đuối mà làm ra phản ứng rớt nước mắt, nện ở trên mặt cô.

“Anh còn là anh của em sao!” Mang theo thanh âm khóc nức nở mà lên án oán giận, nước mũi cũng vì kích động mà xông ra: “Tiêu Trúc Vũ tìm được rồi vì sao lại không nói cho em biết! Ô…… Ô vì sao, anh ở đây ngồi xem em ấy thả diều, anh biết em ở trong phòng bệnh có tâm trạng gì sao!”

“Cô ấy ở khoa não của bệnh viện tiếp thu trị liệu, không thể chịu kích thích quá lớn, anh nếu là nói cho chú, chú còn có thể dưỡng thương tốt sao?”

Bạch Vân Yển thật sự không muốn nhìn thấy bộ dáng chật vật lại ngu xuẩn của hắn : “Đem nước mũi lau khô cho anh!”

Hắn khóc lóc ném ra tay anh hắn, ôm lấy thân thể nhu nhược Tiêu Trúc Vũ dưới thân , đem nước mắt cùng nước mũi toàn bọ đều cọ ở ngực cô: “Ô, ô ô rất nhớ em, anh nhớ em, nhớ em muốn chết.”

Tại khoa trị liệu não lầu hai của bệnh viện , Tiêu Trúc Vũ ngồi vào bên trong ghế dụng cụ, đầu bị đội lên một cái mũ chẩn đoán cùng loại, rất nhiều dây nhợ liên tiếp, dán lên cánh tay cùng trên đùi của cô.

Bạch Dương lo lắng ở ngoài cửa kính nhìn vào, hắn ngồi ở trên xe lăn, dùng sức duỗi dài cổ, hận không thể đem đầu từ kẹt cửa chui vào bên trong, biểu tình chua xót cau mày, khẩn trương đến mức lòng bàn tay chảy ra mồ hôi.

Nhìn trên máy tính của bác sĩ không ngừng hiện lên từng đường cuộn sóng cong cong, hắn không rõ đây là có ý nghĩa gì, nhưng trong lòng hắn lại có một loại hy vọng.

Đừng làm bệnh của cô tốt lên, làm cô trở thành ngốc tử là được, cả đời ngu như vậy cũng được.

Bạch Vân Yển ở một bên ngắt điện thoại, thấy ánh mắt hắn nhìn không chớp mắt, đánh gãy suy nghĩ nói: “Mẹ ở một viện điều dưỡng trong nước, cảm xúc có chút vấn đề, anh phải về nước, nhưng anh không yên tâm để chú ở lại đây một mình.”

“Có cái gì mà không yên tâm, lúc anh gạt em Tiêu Trúc Vũ không tìm được, em có làm gì khiến anh lo lắng sao!”

“Anh không phải có ý này.”

Hắn quay đầu lại , hung ác trừng mắt nhìn anh hắn: “Anh, em cũng đã thành như vậy còn có thể làm gì em ấy sao ? Chân cũng không đứng dậy nổi, em ấy vừa rồi còn chạy nhanh như vậy để thả diều , anh cũng thấy rồi ! Em nếu mà đánh em ấy, em ấy trực tiếp đá em một cái , em liền ngã !”

Bình luận (0)

Để lại bình luận