Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Trúc Vũ lại ấn chuông một lần nữa, đối lập với sự táo bạo của hắn là cô vô cùng bình đạm, khống chế toàn cục, không chút hoang mang.

Ai dạy cô, ai dám cho em ấy tự tin cùng dũng khí làm như vậy.

“Em xác định là anh không dám đánh em sao?, em dám không cùng anh nói chuyện, em tin hay không anh dùng cái bình này đánh chết em!”

Caá tay nắm bình hoa kia run lên thật sự rất khoa trương, nước bên trong chảy ra đầy sàn.

Tiêu Trúc Vũ nhìn lại cửa phòng bệnh bị mở ra .

Phanh!

Cô hoảng loạn quay đầu, nhìn thấy hắn cầm bình hoa nện ở trên đầu chính mình, lực đạo quá lớn, cái bình trực tiếp bị nát vụn rối tinh rối mù nát, mảnh nhỏ rớt xuống trên quần hắn .

Từ cái trán căng thẳng , gân xanh tràn lên cùng máu vỡ ra,từ trung ương chậm rãi đi chảy xuôi xuống mặt mày, bao phủ nốt ruồi đen, qua cái mũi cao thẳng, một đường tích ở cằm.

Hắn trừ bỏ tức giận, biểu tình như hoàn toàn không cảm giác được đau đớn, máu đem mặt hắn chia làm hai nửa, ánh mắt mỗi một nửa bên mặt đều lộ ra căm thù đến tận xương tuỷ.

“Vì sao, không cùng anh nói chuyện!”

Hộ sĩ trước cửa kêu bác sĩ tới, hắn vẫn nắm chặt miệng bình hoa trong tay , như cũ run run, hắn còn muốn nắm những mảnh vỡ đó hung hăng đâm lên đầu mình một lần nữa, trong mắt bị bao trùm bởi bạo lực, đã tới mức tự hại mình đến nông nỗi này, dã thú trong thân thể cuồng bạo kêu gào.

Bạch Dương dùng tia lý trí cuối cùng của chính mình , tự nói bản thân không thương tổn cô , đem bạo lực nhắm vào chính mình, mặc dù hắn đau, nhưng vẫn muốn nghe câu trả lời từ trong miệng cô.

“Vì sao không cùng anh nói chuyện a!”

Ba gã bác sĩ vội vàng nắm lấy tay vịn xe lăn ra của hắn đẩy ra bên ngoài , hắn lớn tiếng kêu tên cô.

Bạch Dương ngồi ở trên xe lăn giãy giụa, sức lực thiếu chút nữa đem mình ngã xuống, bên tai truyền đến ngôn ngữ —ô lạp lạp— mà hắn nghe không hiểu , có người ấn cánh tay cùng chân hắn xuống, trong tay bác sĩ cầm kim tiêm, từ cổ hắn tiêm vào.

Dần dần không còn sức lực, hắn biết cái chảy vào trong thân thể mình là thuốc an thần, ngũ quan phẫn nộ vặn vẹo cũng vì đã mất sức lực, mà khôi phục bình tĩnh.

Hắn suy yếu dựa vào xe lăn, hộ sĩ thuần thục xử lý miệng vết thương trên đầu hắn, lau khô máu trên mặt , trước ngực tích một mảnh hồng.

Thời điểm bị Tiêu Trúc Vũ dùng súng bắn cũng không đau như vậy , ít nhất một phát súng đó ,trực tiếp làm hắn đau gục, nhưng bây giờ hắn hỉ cần mở to mắt, nhìn thấy biểu tình tuyệt tình của cô, dường như hắn đã trở thành người xa lạ, trước nay chưa từng quen biết hắn liền đau đớn đến không muốn sống.

Bạch Dương đã quên mình ngủ như thế nào , thời điểm hắn bị nước mắt của chính mình lướt qua đuôi mắt , lạnh lẽo cùng ngứa ý bị đánh thức, mở mắt ra, gối đầu ướt một mảnh.

Bác sĩ bên cạnh cầm điện thoại lo âu nói với hắn, lại chỉ chỉ di động.

Dùng tiếng Anh sứt sẹo: “Cậu, Anh cậu!”

Bạch Dương mới vừa giơ lên cánh tay lên tiếp nhận , liền cảm giác được mỏi mệt.

“Làm gì.”

“Bác sĩ nói tinh thần chú có vấn đề, phối hợp trị liệu cho tốt, chú nếu lại tự mình hại mình, chết rồi liền không thể cùng cô gái kia ở bên nhau.”

“ Tinh thần Tiêu Trúc Vũ mới có vấn đề! En cùng em ấy nói cái gì , cũng đều không phản ứng , em ấy trị liệu đầu óc, cũng đem hệ thống ngôn ngữ trị liệu hỏng luôn rồi! Em ấy mới có vấn đề, anh nói với bác sĩ trị bệnh cho em ấy!”

“Bạch Dương, chú lại rống to gọi nhỏ một tiếng, anh ngay lập tức liền đem cô ấy đưa về nước.”

Lỗ mũi hắn trương ra hít sâu, dẫn theo một hơi nghẹn đến mức nửa vời, vài tiếng rống đem sức lực của hắn hết sạch hoàn toàn.

“Chú cảm thấy cô ấy có vấn đề gì, liền cùng bác sĩ chứa trị của cô ấy ,tự mình nói.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận