Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mỗi ngày đều hy vọng cô có thể nói với hắn vài lời, khi cảm nhận được tính tình tức giận dâng lên, chỉ chỉ có thể dùng sức đập đầu vào tường, đập vào giường bệnh của cô , cầm cứng đồ vật rắn cho dù là chén trà hay là hộp cơm, thậm chí là nước ấm đều dùng để bức chính mình thanh tỉnh một chút.

Lời mà hắn nói nhiều nhất ở trước mặt cô là: “Anh không muốn thương tổn em, chỉ do anh thật sự không khống chế được.”

“Tiêu Trúc Vũ em muốn bức tử anh phải không?, anh rốt cuộc nên làm như thế nào mới được!”

“Cùng anh nói chuyện, cầu xin em, một câu cũng được.”

“Anh muốn nghe thanh âm của em,một câu thôi.”

Cô ấn chuông, bác sĩ lại chạy tới, đem hắn đẩy ra ngoài băng bó miệng vết thương trên trán.

Cửa mở, Tiêu Trúc Vũ ngẩng đầu, kêu một tiếng: “Bác sĩ Lâm Quả .”

Hắn nghe cô chào, gật đầu đóng cửa lại, nhìn mép giường cô có vết máu, người vừa rồi bị từ đẩy ra từ trong phòng bệnh hẳn là hắn.

Cầm ống nghe đi đến gần cô: “Gần đây số lần thấy máu có hơi nhiều, có cảm giác lại không ?”

Tiêu Trúc Vũ lắc đầu, thực ngoan, cười cũng thực ngọt.

“Vậy là tốt rồi, coi như là nhìn một hồi biểu diễn của đoàn xiếc thú , không cần đem hắn để ở trong lòng, khả năng mấy màn biểu diễn này của hắn, mỗi ngày đều tiếp diễn, chỉ xem thôi, giết thời gian đi.”

Hắn nói chuyện vẫn độc đáo hài hước như cũ, chọc cô thật vui vẻ.

Nghe xong không có gì vấn đề lớn, hắn gỡ xuống ống nghe bệnh treo ở cổ, đem một đầu bỏ vào trước ngực túi của áo blouse : “Hôm nay có việc gì đặt biệt muốn làm không? Đi ra ngoài chơi, hay vẫn muốn nằm trong phòng?”

“Muốn vẽ tranh.”

“Được, tôi cho người đem dụng cụ vẽ tranh đến đây, ở dưới lầu vẽ sao?”

“Nơi này là được rồi.”

Hắn gật đầu, mang theo ý cười ôn nhu: “Thực chờ mong tác phẩm mới của cô.”

“Tôi sẽ nỗ lực.”

Không có ngu đần, cô tươi cười ngây ngô non nớt, tính tình rộng rãi dần dần hiện ra, là thiếu nữ hoạt bát năng động.

Tốc độ trị liệu nhanh như vậy, làm Lâm Quả cũng không khỏi cảm khái, không chừng cũng nhờ một nửa của kẻ điên kia.

Bàn vẽ dựng đứng ở trước cửa sổ , nhìn xuống thảm cỏ có điểm xuyến vài đóa hoa me đất, hoa nhỏ bị ba lá màu xanh lục vây quanh sinh trưởng, hoa nhỏ nổi bật trên thảm có xanh biếc , tuy nhỏ bé lại vô cùng nổi bật.

Nơi xa là núi lớn trập trùng, như ẩn như hiện, phong cảnh bên ngoài như tranh sơn dầu, cô chỉ là vẽ lại cảnh sắc nhưng cũng đã có thể vẽ rất khá, liếc mắt một cái đã nhìn ra mặt cỏ, tùy tâm sở dục muốn vẽ thêm cái gì liền vẽ thêm cái đó , vì thế cô ở trên cỏ vẽ đầy cây me đất.

Thuốc màu xanh lục bị dùng đến không còn thừa kbao nhiêu, chìm đắm trong không gian u tĩnh, tập trung vẽ không biết thời gian đã trôi qua nhanh chóng.

Cô bất tri bất giác hoàn thành một bức họa, phong phú thỏa mãn, chiếm được cảm giác ưu việt mà mình chưa từng có, hạnh phúc vui vẻ.

Mãi cho đến mặt trời lặn xuống, cô vẫn thưởng thức mặt trời lặn thật lâu, tóc dài rối tung, bị ánh sáng kim sắc cuối cùng chiếu sán sau đó dần chìm xuống .

Nếu có thể, Bạch Dương cũng muốn đem dáng vẻ này của cô vẽ ra , nhưng hắn đối với vẽ tranh hoàn toàn vô cảm, một lòng chỉ nghĩ đến người đang vẽ tranh.

Tiêu Trúc Vũ muốn đi vào phòng vệ sinh, đứng dậy mới phát hiện hắn vẫn luôn ở đứng phía sau cô, cách đó không xa, ngồi xe lăn, không rên một tiếng nhìn cô.

Cô cũng không nói chuyện, lập tức lướt qua, mở cửa đi vào, đóng lại.

Tiếng xả nước vang lên , sau đó lại là thanh âm rửa tay.

Nút vặn khóa trái , cửa phòng vệ sinh nhanh chóng từ bên trong bị kéo đi ra ngoài, người ban đầu vốn dĩ nên ngồi trên xe lăn , không biết làm sao mà có thể đứng lên, đem cô đẩy gục ở trên gạch men sứ trên mặt đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận