Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Di a!” cô giãy giụa –phịch–, Bạch Dương áp đảo ở trên người cô, cánh tay chống ở hai bên đầu cô, thân thể cao lớn hoàn toàn áp đảo , cúi đầu nhìn chằm chằm cô, giống như đang muốn tẩy não cô.

“Em muốn anh Tiêu Trúc Vũ, nói em muốn, gật đầu cũng được.”

“Trừ bỏ anh, sẽ không có người nào khác giúp em ngăn ngứa, nước của em sẽ không chịu khống chế vẫn luôn chảy ra, thẳng đến khi đem em làm chết đuối!”

Tới thời gian ước định rồi , người của nhà ăn đem đồ ăn lên, phục vụ cung kính đem hắn mời tới ghế lô.

Nhìn thấy người, hắn nhìn quanh một vòng bốn phía, Tiêu Văn Sơn cũng không dong dài, thậm chí còn có chút gấp gáp: “Cháu gái tôi đâu.”

Bạch Vân Yển đứng dậy ý bảo ngồi vào chỗ trước mặt: “Ngài không ngại thì ngồi xuống, tôi cùng ngài nói chuyện một chút.”

“Thương nhân mấy người, có rất nhiều biện pháp đem đen nói thành trắng, không thấy được cháu gá của ta , ta sẽ không nói chuyện cùng cậu.”

Thấy ông ta quay người muốn đi, Bạch Vân Yển mở miệng: “Cô ấy bị em trai nhỏ nhà tôi trói bắt sang nước ngoài, ở nơi đó trị liệu đầu óc, ngài cũng biết cháu gái ngài bị bệnh, chờ cô trị liệu tốt, tôi bảo đảm sẽ đưa người về hoàn hảo không tổn hao , cũng sẽ không chịu một chút thương tổn gì trước mặt ngài .”

Tiêu Văn Sơn chống quải trượng gõ gõ, nếp uốn dày đặc khắp mặt, chỉ vào hắn vẻ mặt không kiên nhẫn: “Nếu không phải trong tay tôi cầm chứng cứ, cậu có thể đem cháu gái tôi bình yên vô sự đưa về sao, khi nào còn chưa gặp được con bé, ta sẽ không gặp mặt cậu, tự giải quyết cho tốt!”

Thấy ông ta rời đi, Bạch Vân Yển nâng cằm lên, ánh mắt híp lại lộ vẻ không ổn.

Tiêu Văn Sơn vẫn luôn tìm cháu gái, lúc bị Bạch Dương nhốt lại, không có manh mối phải tìm hơn nửa tháng,sau đó vẫn luôn phái người nhìn chằm chằm Bạch Vân Yển , cho rằng nắm giữ hắn thì có thể tìm về cháu gái.

Vừa lúc không khéo,lúc hắn đem mẹ từ bệnh viện tâm thần Belize chuyển về nước, cảm xúc của bà bị mất khống chế giết một hộ sĩ, bị người của Tiêu Văn Sơn chụp được.

Cục diện rối rắm đã đủ nhiều, cố tình ở ngay lúc này lại lửa cháy đổ thêm dầu, chỉ mong Tiêu Văn Sơn nói chuyện giữ lời, đem cháu gái về, sẽ đem chứng cứ xóa bỏ.

Đến xe, hắn buông quải trượng, dùng sức kéo cửa lên xe.

Ở vị trí điều khiển Tô Hòa Mặc quay đầu nhìn: “Ngài còn muốn đi nào.”

“Về nhà đi.”

“Được.”

Tiêu Văn Sơn thở dài, thân thể già yếu bây giờ chỉ nâng cánh tay lên mà thôi cũng cảm thấy thực gian nan, bắt lấy tay vịn bên cửa xe, lao lực ngồi dậy.

“Thêm hai ngày nữa sẽ đến tết, cậu không cần ở chỗ ta làm việc nữa, về nhà đi thôi.”

“Ngài đã cứu tôi, làm việc cho ngài cũng là chuyện nên làm.”

Ông ta cười– ha hả—, hiền từ hòa ái: “Cậu cũng chỉ là muốn gặp cháu gái ta mới chịu lưu tại nơi này làm tài xế cho ta .”

Tô Hòa Mặc không phản bác: “Nhưng nếu không phải ngài đã cứu tôi, thì tôi đã bị người ta giết từ lâu rồi.”

“Ta không phải cố ý cứu cậu, chỉ là thời điểm tìm cháu gái nên đã cho người theo dõi cậu, vừa lúc cứu cậu một mạng, cậu đi đi, ta cũng không có tâm trạng nuôi thêm một người công nhân.”

Tô Hòa Mặc nhìn về phía kính chiếu hậu : “Vậy có thể nói cho tôi biết, vì sao ngài muốn tìm cô ấy không , không phải lúc trước ngài cũng có ác ý với cô ấy sao?.”

“Cậu là đang nhắc đến cái lần con bé đến cùng mẹ nó sao?”

Khi đó Tô Hòa Mặc cũng ở đó nên cũng đã thấy rất rõ ràng, không ai muốn nhận lại Tiêu Trúc Vũ.

“Chỉ một đứa bé mà thôi, làm sao ta sinh ra chán ghét với nó chứ, không muốn mẹ nó dùng con bé uy hiếp để lấy từ từ nhà họ Tiêu nên mới đối với con bé như vậy, dù sao con bé cũng là huyết mạch duy nhất còn lại của con trai ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận