Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhanh lên!”

Cô bất an tưởng chừng như sắp ngừng thở, chạy tới phòng ngủ.

Một bó dây thừng ném về phía dưới chân hắn, Bạch Vân Yển thuần thục đem người trói chặt, bây giờ chỉ cần kéo một đầu dây thừng liền có thể khống chế được hắn, gọi cho bác sĩ đến biệt thự tiêm thuốc an thân cho em trai.

Bạch Dương lại lên cơn phẫn hận, ác độc mắng hắn, hắn bây giờ thực chật vật, mặt ở trạng thái đỏ bừng, thân thể bị trói vẫn cố gắng dùng sức, hô hấp vang lên — hự hự—, tất cả gân xanh trên cổ đều nhô lên, xem anh trai trở thành kẻ thù không đội trời chung.

“Sao lại ăn nói như vậy? Không chút nào đứng đắn.”

“Trả lại cho tôi! trả lại Tiêu Trúc Vũ cho tôi, anh là đồ ngu ngốc, thao mẹ nó anh…. trả lại cho tôi, Anh là cái gì chứ!”

Bạch Vân Yển làm lơ những lời nhục mạ của Bạch Dương, không để trong lòng, biết em trai hắn là đang phát bệnh,không khống chế được chính mình.

Bác sĩ đến lập tức tiêm cho hắn một mũi thuốc an thần cực mạnh.

Chờ hắn rốt cuộc không vận lên một chút sức lực nào, mới đem dây thừng trên người hắn cởi bỏ, thay đổi tư thế cột vào đầu giường, hai chân cũng tách ra trói ở đuôi giường .

Cầm lấy cánh tay có xăm của em trai cẩn thận quan sát một phen, xác nhận đây là một hình xăm sóng âm , ở trạng thái vừa mới làm xong , bốn phía của làn da vẫn còn hồng hồng sưng lên.

“Sóng âm này, nói cái gì? Về cô gái kia?”

“Trả lại cho tôi, trả lại cho tôi…… Trả lại cho tôi.” Hắn nằm ở trên giường, đôi mắt nhìn chằm chằm trần nhà, lẩm bẩm tự nói, mồm mép động hoạt động không ngừng.

Bác sĩ dùng ống nghe quan sát chung quanh trái tim hắn: “Cậu ấy hiện tại không nghe được lời mà anh nói, một mũi thuốc an thân không có bất cứ hiệu quả gì, kiến nghị uống thuốc trị liệu.”

Hơi thở Bạch Vân Yển vững vàng, buông cổ tay của hắn ra hỏi: “Vậy ông cảm thấy tình trạng trước mắt của nó đã đến mức nào rồi?”

“Rất nghiêm trọng, những ca bệnh có tính cực đoan như vậy tôi đã thấy không ít, cái mà cậu tai đang lẩm bẩm trong miệng chính là thứ mà cậu ta muốn nhất, có được thứ mình muốn, liền trở về trạng thái không khác gì người bình thường .”

“Thật vậy sao?”

“Chắc chắn.” bác sĩ gật đầu: “Nhưng nếu những cảm xúc cứ lặp lại, sẽ giống như virus , không biết khi nào sẽ đột nhiên bùng nổ, cần phải uống thuốc mới có thể ổn định được tâm trạng của cậu ấy .”

“Trúc Vũ, xuống lầu ăn cơm.”

Ngoài cửa cô nhỏ dùng sức gõ cửa, không nghe được tiếng cô hé răng trả lời, lại gõ cửa một lần nữa: “Con có ở bên trong không? Ra ăn cơm.”

Vẫn không có âm thanh .

Cô nhỏ tò mò đẩy cửa vào phòng, nhìn thấy cô ngồi ở mép giường, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cô ta , bốn mắt nhìn nhau.

“Ai u làm tôi sợ muốn chế!” cô ta vỗ ngực sợ bóng sợ gió, cau mày: “Vừa rồi kêu con sao con không trả lời ,mất cong gọi xuống lầu ăn cơm , con còn giả trang làm người câm!”

Tiêu Trúc Vũ như cũ không hé răng xem cô.

Nữ nhân không vui— sách— một tiếng, lúc đóng cửa lại trong miệng lẩm bẩm : “Đen đủi.”

“Tôi nói cho các người biết, con bé đó lúc đó nhìn chằm chằm tôi, giống như vậy! Tôi ở bên ngoài gõ cửa một hồi lâu, nó cũng không rên một tiếng!”

Cả gia đình tổng cộng có tám người, vây quanh bàn tròn ăn cơm, thanh âm nói chuyện với nhau rôm rả chưa từng dừng lại .

“Tôi thấy con bé đó có chút vấn đề, không biết là bị bệnh ở đầu hay là yết hầu nữa?, dù ai nói chuyện cùng nó thì nó cũng đều không phản ứng ”

“Đúng vậy, mới đến hai ngày, không ăn không uống giống như đang muốn tuyệt thực vậy?, đứa nhỏ này tuổi còn trẻ lại sao lại học được nhiều tật xấu như vậy .”

“Không phải cha có nói, con bé lúc trước được sang nước ngoài làm trị liệu sao?.”

“Trị liệu cái gì a, trị thần kinh sao ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận