Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đi ra ngoài, rút ra đi.” Tiêu Trúc Vũ nằm nghiêng ở trên giường, được ôm ở trong lòng ngực hắn, nỗ lực nhón mũi chân nâng người , đem thân thể nâng lên trên , bất lực mà đón nhận từng đợt ngứa nhè nhẹ , cô hỏng mất khóc lên cầu xin: “Tôi nói cậu rút ra ngoài, đừng cắm nữa, đừng cắm.”

Càng nói hắn lại càng nhanh,hôn lên trán cô với biểu tình vô cùng hưng phấn mân mê, tiếng nước mặc dù cách chăn cũng không che giấu được.

“Mặt Tiêu Tiêu thật hồng, háo sắc a, trước kia khi bị anh thao cũng chưa từng tao lãng như thế , em nhìn mặt em xem, dâm đãng giống như kỹ nữ.” Nhưng lời nói vũ nhục tràn ra cô không muốn nghe, nhưng hắn lại nói rất hăng say vui vẻ, thực tế khuôn mặt cô cũng không biểu hiện ra sự sung sướng như những gì hắn nói, chẳng qua dâm thủy lưu lại trong lòng bàn tay cũng đủ làm hắn tự tin.

Ngón tay khống chế toàn cục, quấy rầy ở âm đạo mẫn cảm, nắm giữ các điểm mẫn cảm trong thân thể cô , ngón cái giữ lại bên ngoài ấn lên âm đế, thường thường cho cô một chút kích thích.

“A a, a a!” Trốn không thoát, cô muốn xoay người lăn xuống giường, tay ôm cổ cô dùng sức ngăn chặn , khống chế bả vai không cho cô trốn. Tiêu Trúc Vũ bắt lấy quần áo hắn , như hỏng mất mà tiết ra .

“Phun! Phun!” Bạch Dương kinh hoảng thất thố cùng vui vẻ: “Thật nhiều nước a, thật ấm áp, tay của anh đều là nước của em.”

Hắn xem cái tay kia như chiến lợi phẩm , từ bên trong chăn lấy ra khoe với cô .

Bọt nước chói lọi dính ở đầu ngón tay thon dài, vừa vặn một giọt dừng chảy xuống giữa trung gian hai người, cô ủy khuất mà mặt cùng cổ rụt lại thành bánh bao , dẩu miệng khóc, khuôn mặt trắng như sứ nhiễm ửng hồng, so với ánh ánh nắng chiều ngày đông còn ấm áp hơn.

“Sao lại khóc, khó chịu sao? Ngón tay của anh hầu hạ em không thoải mái sao? Tiêu Tiêu của anh sao lại khóc chứ.” Bạch Dương muốn dùng cái tay kia chạm vào mặt cô, cô khóc lóc đẩy hắn ra: “Đừng chạm vào tôi!” Kết quả thiếu chút nữa lăn xuống , cũng may cánh tay trên cổ kịp thời ôm cô lại.

Bạch Dương cười ngây ngô hai tiếng, còn đang phát sốt nên biểu tình có chút ngốc ngốc: “Không chơi, anh thay quần áo khác cho em, phía dưới nước nhiều như vậy, dính dính sẽ không dễ chịu.”

Tiêu Trúc Vũ phân không rõ , hắn rốt cuộc có phải bị bệnh tâm thần hay không ?.

Bạch Vân Yển hứa hẹn cho hắn thời gian hai mươi phút, đến giờ sẽ đi vào đem Tiêu Trúc Vũ mang đi.

Để ngăn ngừa cảm xúc của hắn , theo sau còn có thêm ba vị bác sĩ nam, có chuyện ngoài ý muốn thì sẽ trấn áp hắn.

Tiêu Văn Sơn mang cô rời đi, thân dưới cô mặc một cái quần rất dài không phù hợp nên đi rất chậm, ống quần to rộng so với chân cô gấp mấy lần, đi đường vẫn luôn chấm đất, nửa người trên mặc áo hoodie rộng thùng thình, làm cô càng thêm nhỏ bé.

Ngồi trên xe, Tiêu Văn Sơn buông quải trượng: “Ông giúp con chọn ra mấy trường học , con chọn một cái, chờ khai giảng là con có thể đi, cách nơi này rất xa, chỉ cần ta không nói, sẽ không có ai tìm được con.”

Lão nhân lộ ra ánh mắt đau lòng nhìn cô, mặc dù sắc mặt cô thoạt nhìn rất có sức sống , nhưng lại không có tinh thần, đầu ủ rũ gật đầu.

“Ta biết con trước kia ở bên ngoài đã chịu rất nhiều khổ, được như thành hiện tại cũng không dễ dàng, nhưng con cũng phải hiển một đạo lý, là người a, càng thanh tỉnh mới càng thống khổ, thời điểm có thể giả ngu liền giả ngu, những lời mà mấy người trong nhà nói con xem như không nghe thấy là được.”

“Trường học của con, có thể xin trọ ở trường được không?”

“Không muốn sống chung một nhà với ông nội sao?”

Cô lắc đầu, dù ở phòng ngủ âm lãnh ẩm ướt nhưng mọi người thực lòng đón nhận cô thì cô có thể chịu được . Nhưng dù một chút ,cô cũng không có cảm giác của gia đình, từ tận đáy lòng cũng không thấy nơi này là nhà của mình .

Bình luận (0)

Để lại bình luận